MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 6

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 6

574 từ · ~3 phút đọc

Đêm giao thừa, Thượng Hải chìm trong những đợt pháo hoa rực rỡ và tiếng chuông ngân vang chào đón năm mới. Tô Cẩn ngồi một mình trong căn phòng tối, ánh sáng từ tivi phát chương trình cuối năm hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô những mảng màu lạnh lẽo. Cô đã tắt điện thoại từ sớm, tự hứa với lòng mình sẽ dành cho bản thân một đêm bình yên sau tất cả những tổn thương. Thế nhưng, vào khoảnh khắc kim đồng hồ điểm đúng mười hai giờ, tiếng chuông điện thoại bàn — thứ mà chỉ mình Lục Khiêm biết số — vang lên dồn dập, phá nát sự tĩnh lặng ấy.

Bên kia đầu dây là tiếng nhạc xập xình và giọng nói nhừa nhựa của một người lạ, bảo rằng Lục Khiêm đã say khước tại một câu lạc bộ đêm và đang đòi gặp cô. Dù đã nếm trải bao nhiêu thất vọng, đôi chân cô vẫn không nghe theo lý trí mà vội vàng lao ra ngoài phố phường đông đúc. Khi cô tìm thấy anh, Lục Khiêm đang ngồi bệt dưới sàn gỗ của phòng VIP, xung quanh là những chai rượu rỗng và mùi thuốc lá nồng nặc. Giai Kỳ không có ở đó, có lẽ cô tiểu thư ấy đã bỏ đi ngay khi anh bắt đầu mất kiểm soát.

Tô Cẩn khó nhọc đỡ lấy cánh tay anh, để anh tựa cả thân hình nặng nề lên vai mình. Trong men say, Lục Khiêm đột ngột siết chặt lấy cô, vòng tay anh mạnh mẽ đến mức khiến cô ngạt thở. Tim Tô Cẩn đập liên hồi, một tia hy vọng mong manh dâng lên khi cô ngỡ rằng trong lúc yếu lòng nhất, người anh tìm về vẫn là cô. Thế nhưng, hy vọng ấy vừa nhen nhóm đã bị dập tắt bởi một tiếng thì thầm khàn đục ngay bên tai. Anh vùi đầu vào cổ cô, lẩm bẩm gọi tên một người phụ nữ khác — mối tình đầu đã bỏ anh đi nhiều năm trước.

Anh gọi tên người cũ hết lần này đến lần khác với giọng điệu đau đớn, van nài người đó đừng rời xa mình. Đôi bàn tay anh ôm chặt lấy Tô Cẩn nhưng tâm trí lại đang hướng về một hình bóng đã cũ kỹ. Hóa ra, ngay cả khi không có Lâm Giai Kỳ, vị trí bên cạnh anh cũng chưa từng thuộc về cô. Cô chỉ là một bến đỗ tạm bợ, một hình nhân thế mạng để anh trút bỏ những cơn say và những nỗi nhớ nhung không thành hình.

Trong không gian mờ tối của chiếc taxi đưa họ về nhà, Tô Cẩn nhìn ra cửa sổ, nơi những chùm pháo hoa cuối cùng đang tan biến vào hư không. Cô không đẩy anh ra, cũng không lên tiếng đính chính. Cô cứ thế để mặc cho anh ôm lấy mình, im lặng để những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má rồi mất hút vào bóng tối. Đêm giao thừa của mọi người là khởi đầu mới, còn đối với Tô Cẩn, nó giống như một dấu chấm hết cho mười năm kiên trì mù quáng. Cô khóc không phải vì uất ức, mà vì nhận ra bản thân mình trong lòng anh thậm chí còn không bằng một cái tên đã thuộc về quá khứ.