MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 5

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 5

592 từ · ~3 phút đọc

Sự xuất hiện của Tô Cẩn trong cuộc đời Lục Khiêm như một bóng ma dịu dàng nhưng lại khiến Lâm Giai Kỳ cảm thấy bất an tột độ. Dù Lục Khiêm luôn khẳng định giữa hai người chỉ là tình bạn thanh mai trúc mã, nhưng trực giác của một người phụ nữ cho Giai Kỳ thấy ánh mắt của Tô Cẩn chưa bao giờ là bình thường. Sự đố kỵ ấy cuối cùng cũng bùng phát vào một buổi chiều tại văn phòng của Lục Khiêm, khi Tô Cẩn mang tập hồ sơ quan trọng mà anh để quên ở nhà đến theo lời nhờ vả của trợ lý.

Vừa bước vào phòng làm việc, Tô Cẩn đã bắt gặp Lâm Giai Kỳ đang ngồi trên bàn làm việc của Lục Khiêm. Nhìn thấy chiếc chìa khóa riêng của căn hộ Lục Khiêm trong tay Tô Cẩn, đôi mắt Giai Kỳ lóe lên tia lửa giận dữ. Cô ta bước đến, không nói không rằng giật lấy xấp hồ sơ rồi ném mạnh xuống sàn. Trong không gian yên tĩnh của văn phòng, tiếng chát chúa vang lên khi lòng bàn tay Giai Kỳ giáng thẳng vào má Tô Cẩn. Cú tát mạnh đến mức khiến Tô Cẩn lảo đảo, khóe môi lập tức rướm máu, tai cô lùng bùng không nghe rõ thực tại.

Lục Khiêm từ phòng nghỉ bước ra, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn đó. Anh khựng lại, nhìn dấu tay đỏ bừng trên gương mặt trắng bệch của Tô Cẩn, rồi lại nhìn Giai Kỳ đang run rẩy vì tức giận. Tô Cẩn ngước mắt nhìn anh, trong thâm tâm cô vẫn hy vọng một sự công bằng, một sự che chở giống như những ngày hè năm mười tuổi. Cô mong anh sẽ nổi giận, sẽ yêu cầu Giai Kỳ xin lỗi, hoặc ít nhất là hỏi cô có đau không. Thế nhưng, Lục Khiêm chỉ thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, như thể chính cô là người vừa gây thêm rắc rối cho anh.

Anh bước tới, nhưng không phải để đỡ Tô Cẩn, mà là để ôm lấy bờ vai của Lâm Giai Kỳ đang giả vờ nức nở. Lục Khiêm dịu dàng vuốt tóc bạn gái, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân đá đè lên tim Tô Cẩn. Anh nhìn về phía cô, ánh mắt mang theo sự dàn xếp hời hợt và nói rằng Cẩn Cẩn hiền lắm, em đừng chấp cô ấy, chắc chắn là có hiểu lầm gì đó thôi. Đối với anh, cú tát ấy chỉ là một sự "hiểu lầm" nhỏ nhặt, và sự tổn thương của cô là thứ hiển nhiên có thể bỏ qua để dỗ dành cơn ghen của người yêu mình.

Tô Cẩn đứng lặng người giữa phòng, bàn tay run rẩy chạm lên gò má đang sưng tấy. Câu nói "em đừng chấp cô ấy" của Lục Khiêm như một bản án tử hình cho vị trí của cô trong lòng anh. Anh không hề bảo vệ cô, anh thậm chí còn hạ thấp cô xuống vị trí của một người dưới quyền, một kẻ "hiền lành" đến mức không có quyền phản kháng hay đòi lại công đạo. Cô lặng lẽ cúi xuống, nhặt từng tờ hồ sơ vương vãi dưới chân, không nhìn anh thêm một lần nào nữa rồi quay lưng bước ra ngoài, để lại sau lưng tiếng dỗ dành ngọt ngào mà anh đang dành cho người phụ nữ vừa hành hung cô.