MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích KỷChương 4

Sau Khi Rời Khỏi Tổng Tài Ích Kỷ

Chương 4

590 từ · ~3 phút đọc

Trận mưa tầm tã đêm hôm trước cùng với sự kiệt sức về tinh thần sau bữa tiệc tại Skyline đã khiến cơ thể Tô Cẩn hoàn toàn sụp đổ. Cô tỉnh dậy với cơn đau đầu như búa bổ, cổ họng bỏng rát và cả người run rẩy vì sốt cao. Trong cơn mê man, cô vô thức nhấn số gọi cho Lục Khiêm. Sau ba hồi chuông dài, đầu dây bên kia mới bắt máy bằng một giọng ngái ngủ pha chút gắt gỏng. Khi nghe thấy giọng nói thều thào không thành tiếng của cô, anh im lặng một giây rồi bảo cô chờ, anh sẽ ghé qua.

Hai tiếng sau, tiếng lạch cạch mở khóa vang lên ngoài cửa. Lục Khiêm bước vào căn hộ nhỏ của cô, trên tay cầm một túi thuốc mua vội ở hiệu thuốc đầu phố và một bát cháo mua sẵn từ cửa hàng tiện lợi. Anh đi đến bên giường, đặt tay lên trán cô rồi nhíu mày bảo cô sao không biết tự chăm sóc mình, lúc nào cũng để người khác phải lo lắng. Dù lời nói có phần trách móc, nhưng sự hiện diện của anh lúc này vẫn khiến lòng Tô Cẩn nhen nhóm một chút ấm áp mong manh. Cô gắng gượng ngồi dậy, nhìn anh bóc hộp cháo đổ ra bát cho mình.

Thế nhưng, bát cháo còn chưa kịp bốc hết hơi nóng thì điện thoại của Lục Khiêm vang lên liên hồi. Là Lâm Giai Kỳ. Chỉ cần nghe thấy giọng nũng nịu ở đầu dây bên kia trách móc rằng anh đã hứa đưa cô ta đi mua sắm nhưng lại biến mất, thái độ của Lục Khiêm lập tức thay đổi. Anh nhìn đồng hồ, vẻ mặt lộ rõ sự sốt ruột, liên tục dỗ dành vào điện thoại rằng mình chỉ đang xử lý chút việc vặt và sẽ đến ngay. Sự quan tâm vừa rồi dành cho Tô Cẩn bị thay thế hoàn toàn bằng sự lo lắng dành cho người con gái khác.

Lục Khiêm đứng bật dậy, chỉnh lại cổ áo rồi nhìn Tô Cẩn đang tựa lưng vào thành giường với gương mặt trắng bệch. Anh nói nhanh như sợ cô sẽ giữ chân mình rằng Giai Kỳ đang giận, cô ta vốn tính tiểu thư nên anh không thể để cô ta đợi lâu. Anh dặn cô nhớ uống thuốc rồi ăn cháo, xong việc anh sẽ gọi lại. Toàn bộ thời gian anh ở bên cô chưa đầy mười lăm phút. Tiếng sập cửa dứt khoát vang lên, mang theo chút hơi ấm cuối cùng ra khỏi căn phòng, để lại không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Tô Cẩn nhìn bát cháo đặt trên bàn cạnh giường, những làn khói mỏng manh dần tan biến, để lại một lớp màng nguội ngắt trên bề mặt. Cô cầm chiếc thìa lên nhưng tay run rẩy không sao nhấc nổi. Một giọt nước mắt nóng hổi rơi thẳng vào bát cháo. Cô tự cười nhạo chính mình, hóa ra mười năm thanh mai trúc mã, mười năm bảo vệ và săn sóc, cuối cùng lại không bằng vài câu hờn dỗi của một người mới gặp chưa đầy một tháng. Cảm giác đắng chát lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận đáy lòng, khiến cô nhận ra rằng, dù cô có đau đớn đến chết đi chăng nữa, trong thế giới của Lục Khiêm, cô vẫn luôn là thứ có thể bị xếp sau bất kỳ ai.