373 từ
Sau khi ông Cố bị bắt và bà mẹ kế bị đưa đi điều tra, Cố Yên rơi vào một trạng thái trống rỗng kỳ lạ. Cô ngồi trong căn biệt thự cũ – nơi giờ đây đã thuộc về cô hoàn toàn. Căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo, từng góc nhỏ đều gợi lại những ký ức đau buồn của kiếp trước.
Cô uống rượu, hết ly này đến ly khác. Khi Mạc Thiệu Khiêm bước vào, anh thấy cô đang ngồi bệt dưới sàn nhà, tựa lưng vào ghế sofa, đôi mắt nhìn mông lung vào hư không.
"Đừng uống nữa." Anh tước lấy ly rượu từ tay cô.
"Mạc Thiệu Khiêm, tôi thắng rồi đúng không? Nhưng tại sao tôi lại thấy mệt mỏi thế này?" Cô ngước nhìn anh, hơi thở nồng mùi rượu, gương mặt ửng hồng vì men cay.
Mạc Thiệu Khiêm nhìn cô, lòng anh nhói lên một nỗi xót xa chưa từng có. Người phụ nữ này mạnh mẽ đến mức khiến người ta quên mất cô cũng biết đau. Anh cúi xuống, bế thốc cô lên và đi về phía phòng ngủ.
"Em cần nghỉ ngơi. Sự trả thù đã kết thúc, nhưng cuộc đời của em mới chỉ bắt đầu."
Anh đặt cô lên giường, định rời đi để lấy khăn lau mặt cho cô, nhưng Cố Yên đã nắm chặt lấy vạt áo anh. Ánh mắt cô nhìn anh chứa đựng sự khát khao, sự yếu đuối và cả một lời khẩn cầu thầm lặng.
"Đừng đi... Đêm nay, đừng để tôi một mình."
Mạc Thiệu Khiêm khựng lại. Anh vốn không phải thánh nhân, nhất là trước người phụ nữ mà anh đã thầm yêu từ kiếp này sang kiếp khác mà cô không hề hay biết. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, hơi thở anh nóng hổi: "Cố Yên, em có biết mình đang yêu cầu điều gì không? Một khi đã bắt đầu, tôi sẽ không bao giờ buông tay em ra đâu."
Cố Yên không trả lời bằng lời nói, cô kéo cổ áo anh xuống, đặt lên môi anh một nụ hôn nồng cháy. Đó là sự khởi đầu cho một đêm định mệnh, nơi những ranh giới cuối cùng bị phá vỡ.