MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau khi sống lại, tôi trở thành người phụ nữ của kẻ thùChương 12: GIAO THOA (H)

Sau khi sống lại, tôi trở thành người phụ nữ của kẻ thù

Chương 12: GIAO THOA (H)

531 từ

Trong bóng tối mờ ảo của phòng ngủ, mùi gỗ đàn hương từ người Mạc Thiệu Khiêm hòa quyện với hương rượu vang nồng đượm trên người Cố Yên. Nụ hôn của anh không còn mang tính chiếm hữu tàn bạo như những lần trước, mà trở nên dịu dàng, nâng niu như thể anh đang chạm vào một món đồ sứ quý giá nhất trần đời.

Bàn tay to lớn của anh luồn vào làn tóc mây của cô, giữ chặt gáy cô để nụ hôn thêm sâu. Cố Yên cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông, và Mạc Thiệu Khiêm chính là ngọn hải đăng duy nhất giúp cô không bị chìm đắm trong bóng tối. Cô chủ động tháo rời những nút áo của anh, khao khát được chạm vào làn da nóng bỏng phía sau lớp vải cứng nhắc kia.

Khi lớp rào cản cuối cùng biến mất, không gian như ngưng đọng. Dưới ánh trăng nhạt nhòa hắt qua rèm cửa, thân hình của hai người giao thoa, tạo nên một bức tranh của dục vọng và sự thành thật tuyệt đối. Mạc Thiệu Khiêm nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan nước của Cố Yên, anh thì thầm bằng giọng khàn đục: "Yên Yên, em là của tôi. Cả đời này, kiếp này, đều chỉ có thể là của tôi."

Anh tiến vào cô một cách chậm rãi, đầy kiên nhẫn, lo sợ sự vội vã của mình sẽ làm cô đau. Mỗi nhịp chạm là một sự giao phó linh hồn, mỗi hơi thở gấp gáp là một lời thề nguyền gắn kết. Sự nồng nàn không đến từ những hành động thô bạo, mà đến từ sự hòa quyện nhịp nhàng, từ những cái ôm siết chặt khiến lồng ngực hai người như dính liền vào nhau. Cố Yên cảm nhận được sự trân trọng đến từng kẽ tóc của anh, cô bật khóc – không phải vì đau, mà vì nhận ra mình thực sự được yêu thương.

Trong cơn sóng tình cuộn trào, họ tìm thấy nhau giữa những tan vỡ của quá khứ. Dục vọng lúc này không còn là bản năng đơn thuần, mà là ngôn ngữ của tình yêu, là cách họ sưởi ấm cho nhau sau những năm tháng lạnh lẽo. Khi đỉnh điểm qua đi, Mạc Thiệu Khiêm vẫn không rời khỏi, anh ôm chặt cô vào lòng, hôn đi những giọt lệ còn vương trên khóe mắt cô, bao bọc cô bằng sự ấm áp tuyệt đối.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên rọi vào căn phòng, Cố Yên mở mắt thấy mình vẫn nằm gọn trong vòng tay của Mạc Thiệu Khiêm. Cô biết, kể từ giây phút này, cô không còn chiến đấu một mình nữa.

Sự nghiệp của cô đã vững vàng, kẻ thù đã trả giá, và bên cạnh cô đã có một bến đỗ bình yên. Nhưng cô không biết rằng, ở một góc khuất khác của thành phố, Lâm Hạo trước khi chết đã kịp để lại một bức thư tuyệt mệnh giấu kín, một bí mật có thể đảo lộn hoàn toàn thân thế của cô...