628 từ
Mạc Thiệu Khiêm rít một hơi thuốc cuối cùng rồi dập tắt nó vào gạt tàn pha lê. Anh tiến lại gần Cố Yên, hơi thở mang theo mùi gỗ đàn hương mạnh mẽ bao trùm lấy cô.
"Món quà? Cơ hội?" Anh lặp lại, giọng điệu mang chút mỉa mai. "Cố tiểu thư định dùng cuộc hôn nhân thất bại của mình để đổi lấy gì ở tôi?"
Cố Yên không hề nao núng, cô lấy từ trong túi xách nhỏ (vốn dùng để đựng son) một chiếc thẻ nhớ: "Trong này là toàn bộ dữ liệu về dự án 'Thành phố Ánh sáng' mà cha tôi và Lâm Hạo đang bí mật cấu kết để rút lõi công quỹ. Tôi biết Mạc thị đang muốn thâu tóm mảnh đất đó. Tôi giao nó cho anh."
Mạc Thiệu Khiêm nheo mắt. Đây là bí mật thương mại cấp cao, sao một tiểu thư chỉ biết yêu đương như Cố Yên lại có được?
"Điều kiện?"
"Tôi muốn tham gia vào đội ngũ thẩm định đầu tư của Mạc thị. Tôi không cần danh phận Mạc phu nhân, tôi cần một vị trí để đứng vững tại Kinh Thành."
Ánh mắt Cố Yên kiên định đến lạ lùng. Cô biết, trong thế giới này, tình yêu là thứ xa xỉ và dễ phản bội nhất. Chỉ có tiền bạc và địa vị mới là vĩnh cửu. Cô muốn xây dựng đế chế trang sức của riêng mình, và Mạc Thiệu Khiêm là chiếc bệ phóng hoàn hảo nhất.
Mạc Thiệu Khiêm im lặng hồi lâu, bàn tay to lớn bất ngờ nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với sự dò xét của anh.
"Cô khác trước rất nhiều."
"Con người ai rồi cũng phải tỉnh mộng, Mạc tổng."
Cùng lúc đó, từ tầng dưới vọng lên tiếng ồn ào. Buổi lễ đính hôn đã bắt đầu, và chắc chắn Lâm Hạo cùng Cố Nhược đang chuẩn bị màn kịch hạ bệ cô. Cố Yên nhìn xuống đồng hồ, mỉm cười lạnh lẽo.
"Đến lúc xem kịch rồi. Mạc tổng có muốn đi cùng không?"
Dưới sảnh tiệc, Lâm Hạo đang cầm micro, vẻ mặt đầy đau khổ: "Tôi rất tiếc phải thông báo, Cố Yên cô ấy... cô ấy đã phản bội tôi. Tôi không thể chấp nhận một người vợ như vậy."
Màn hình lớn phía sau vốn để chiếu ảnh cưới, bất ngờ hiện lên đoạn clip Cố Nhược và Lâm Hạo đang quấn lấy nhau trong xe hơi từ một tuần trước. Tiếng rên rỉ và những lời lẽ thô tục của bọn họ vang vọng khắp khán phòng. Cả hội trường nín lặng, sau đó là tiếng xì xào bàn tán xôn xao.
Cố Yên bước xuống từ cầu thang chính, không còn là cô dâu yếu đuối, cô khoác lên mình chiếc áo vest đen của nam giới (mượn từ vệ sĩ của Mạc Thiệu Khiêm). Bước đi của cô uyển chuyển nhưng dứt khoát.
"Lâm thiếu gia, anh nói ai phản bội ai cơ?"
Gương mặt Lâm Hạo cắt không còn giọt máu, Cố Nhược thì khuỵu xuống sàn, cố gắng che mặt. Cha của Cố Yên, ông Cố, tức giận đập bàn: "Nghịch tử! Mày đã làm gì?"
Cố Yên đứng giữa trung tâm sân khấu, nhìn người cha thân yêu đã từng vì lợi ích mà đẩy cô vào chỗ chết: "Con chỉ trả lại cho mọi người những gì mọi người xứng đáng nhận thôi. Kể từ hôm nay, tôi – Cố Yên, chính thức rời khỏi nhà họ Cố. Tài sản của mẹ tôi để lại, tôi sẽ thu hồi không thiếu một xu."
Phía sau cô, Mạc Thiệu Khiêm bước ra từ bóng tối. Sự hiện diện của anh như một lời khẳng định: Cố Yên không còn là kẻ cô độc.