529 từ
Sau đêm đính hôn chấn động đó, cái tên Cố Yên trở thành chủ đề nóng nhất trên các mặt báo tài chính lẫn giải trí. Nhưng thay vì lẩn trốn, cô lại xuất hiện tại trụ sở Mạc thị với tư cách là thực tập sinh cấp cao của bộ phận đầu tư.
Cố Yên biết mình đang đi trên dây. Mạc Thiệu Khiêm là một con cáo già, anh ta cho cô cơ hội nhưng cũng sẵn sàng vứt bỏ nếu cô vô dụng.
"Đây là hồ sơ về các nghệ nhân chế tác trang sức thủ công đang bị các tập đoàn lớn chèn ép. Tôi muốn Mạc thị đầu tư vào một thương hiệu mới – 'Yên Hòa'." Cố Yên đặt bản kế hoạch lên bàn làm việc của Mạc Thiệu Khiêm.
Mạc Thiệu Khiêm không nhìn bản kế hoạch mà nhìn vào đôi mắt đang thâm quầng vì thức đêm của cô.
"Cô đang liều mạng đấy à?"
"Tôi không có thời gian để lãng phí. Những kẻ đó đang chờ tôi ngã xuống để cười nhạo." Cố Yên đáp, giọng nói khàn đặc nhưng đầy nội lực.
Suốt một tháng sau đó, Cố Yên gần như ăn ngủ tại văn phòng. Cô tự mình đi đến những vùng núi xa xôi để tìm kiếm đá quý, tự mình đàm phán với những thợ kim hoàn khó tính nhất. Cô không dùng danh nghĩa của Mạc thị để ép người, mà dùng kiến thức chuyên môn và sự chân thành của một người từng đứng ở đỉnh cao rồi rơi xuống vực thẳm.
Sự nghiệp của cô bắt đầu khởi sắc khi bộ sưu tập "Tái sinh" vừa ra mắt đã cháy hàng. Cố Yên bắt đầu chứng minh cho giới thượng lưu thấy, cô không cần danh hiệu "Thiên kim nhà họ Cố" để tỏa sáng.
Một buổi tối muộn, khi Cố Yên vẫn còn loay hoay với bản vẽ trong phòng làm việc, cửa phòng mở ra. Mạc Thiệu Khiêm bước vào, tay cầm một chai rượu vang đắt tiền.
"Chúc mừng cô, 'Yên Hòa' đã đạt doanh thu vượt kỳ vọng."
Cố Yên ngẩng đầu, nụ cười hiếm hoi nở trên môi: "Cảm ơn anh đã tin tưởng."
Mạc Thiệu Khiêm tiến lại gần, ngón tay anh lướt nhẹ qua những bản vẽ đầy tâm huyết của cô. Sự căng thẳng giữa hai người không còn là sự đối đầu thương trường, mà dần chuyển hóa thành một thứ gì đó ám muội và nồng đậm hơn.
Anh cúi thấp người, ghé sát tai cô thì thầm: "Cố Yên, cô là người phụ nữ tham vọng nhất mà tôi từng gặp. Và cũng là người... khiến tôi muốn phá bỏ mọi nguyên tắc nhất."
Cố Yên cảm nhận được nhịp tim mình trệch đi một nhịp. Cô biết, trong cuộc chơi này, ai động lòng trước người đó thua. Nhưng nhìn vào ánh mắt thâm tình ẩn sau vẻ lạnh lùng kia, cô tự hỏi, liệu kiếp này có điều gì đó khác đi không?
Sự nghiệp đã có nền móng, kẻ thù đang bắt đầu lo sợ, và người đàn ông này... dường như đang dần trở thành điểm yếu duy nhất của cô.