MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Người Tình Của Trùm Cuối.Chương 1: RƯỢU ĐỘC ĐÊM TÂN HÔN VÀ HƠI THỞ CUỐI CÙNG

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Người Tình Của Trùm Cuối.

Chương 1: RƯỢU ĐỘC ĐÊM TÂN HÔN VÀ HƠI THỞ CUỐI CÙNG

778 từ

Tiếng mưa xối xả bên ngoài cửa sổ biệt thự Thẩm gia như muốn nuốt chửng sự tĩnh lặng đến đáng sợ của đêm tân hôn.

Thẩm Nhược Hy ngồi bên cạnh giường, chiếc váy cưới tinh khôi vẫn còn trên người, nhưng gương mặt cô lại tái nhợt như một xác chết. Trên bàn trang điểm, hai ly rượu vang đỏ thẫm sóng sánh dưới ánh đèn vàng mờ ảo.

Cánh cửa phòng bật mở. Trần Hạo bước vào, bộ vest chú rể vẫn chỉnh tề nhưng hơi thở lại nồng nặc mùi rượu và một mùi hương xa lạ – mùi nước hoa nồng nặc của phụ nữ.

"Nhược Hy, sao em chưa ngủ?" – Hắn mỉm cười, một nụ cười mà kiếp trước cô từng coi là ấm áp, nhưng giờ đây nhìn lại, nó chỉ toàn là sự giả dối tởm lợm.

Nhược Hy khẽ ngước mắt, giọng nói khàn đặc: "Em đang đợi anh. Đợi anh uống chén rượu giao bôi cuối cùng."

Trần Hạo không mảy may nghi ngờ, hắn cầm ly rượu lên, đáy mắt lóe lên một tia độc ác nhanh như chớp. Hắn không biết rằng, Nhược Hy đã nhìn thấy tất cả qua tấm gương phản chiếu.

"Phải, uống xong ly này, chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau." – Hắn đưa ly rượu lên môi, nhưng đôi mắt lại dán chặt vào ly rượu trên tay cô.

"Nhược Hy, uống đi."

Cô nhìn sâu vào mắt hắn, chậm rãi đưa ly rượu lên nhấp một ngụm. Chất lỏng cay đắng xộc vào cổ họng, đi kèm với đó là một cơn đau xé lòng bắt đầu lan tỏa từ bụng. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy thê lương: "Trần Hạo, vị của thuốc độc... hóa ra lại đắng thế này sao?"

Sắc mặt Trần Hạo biến đổi ngay lập tức. Hắn buông ly rượu xuống sàn, tiếng thủy tinh vỡ tan tành như trái tim cô lúc này. "Cô... cô biết rồi?"

Hắn không còn giả vờ nữa, tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm cô, gằn giọng: "Nếu cô đã biết, thì tôi cũng không cần diễn nữa. Thẩm gia đã nằm trong tay tôi, cổ phần đã chuyển nhượng xong. Nhược Hy, cô chết đi thì tôi và Lâm Giao mới có thể danh chính ngôn thuận bên nhau!"

Nhược Hy cảm thấy tầm nhìn nhòa đi, máu từ khóe miệng rỉ ra, thấm đỏ cả một vùng váy cưới trắng muốt. Hơi thở cô ngắn dần, lồng ngực thắt lại như có ngàn mũi kim đâm vào.

Ngay lúc đó, điện thoại trên bàn của Trần Hạo vang lên. Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo như từ cõi âm truyền đến khiến cả căn phòng như hạ xuống vài độ C: "Trần Hạo, chạm vào người phụ nữ của tôi... anh đã chuẩn bị quan tài cho mình chưa?"

Trần Hạo run bắn người, chiếc điện thoại rơi khỏi tay. Đó là giọng của Phó Kình Thần – người đàn ông quyền lực nhất thành phố này, kẻ mà hắn vốn dĩ không có tư cách để diện kiến.

Nhược Hy ngã quỵ xuống sàn, đôi mắt dần khép lại. Trong bóng tối của cái chết đang cận kề, cô chỉ nghe thấy tiếng cửa bị phá tan và một mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc bao vây lấy mình. Một bàn tay to lớn, run rẩy bế xốc cô lên, tiếng gầm thét đau đớn lọt vào tai cô trước khi mọi thứ chìm vào hư vô:

"Nhược Hy! Mở mắt ra nhìn tôi! Em không được chết!"

Hơi thở cuối cùng thoát ra.

Khi Nhược Hy nghĩ rằng tất cả đã kết thúc, thì đột nhiên, một luồng ánh sáng chói lòa ập tới. Tiếng chim hót và mùi nắng ấm áp tràn ngập không gian.

Cô giật mình bật dậy, mồ hôi đầm đìa.

Trước mặt cô không phải là căn phòng tân hôn lạnh lẽo, mà là căn phòng cũ của cô ở Thẩm gia ba năm trước. Trên lịch để bàn, dòng chữ đỏ chói mắt hiện ra: Ngày 15 tháng 6 năm 202X.

Đó là ngày cô đính hôn với Trần Hạo.

Nhược Hy nhìn vào gương, đôi mắt cô không còn sự ngây thơ của tuổi đôi mươi, mà là sự thâm trầm, lạnh lẽo của một kẻ đi về từ cõi chết. Cô khẽ chạm vào môi mình, nơi vẫn còn vương vấn vị đắng của độc dược.

"Trần Hạo, Lâm Giao... kiếp này, tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết."

Và một hình ảnh lướt qua tâm trí cô – người đàn ông đã bế cô trong phút lâm chung ấy. "Phó Kình Thần... lần này, tôi sẽ chủ động tìm đến anh."