832 từ
Nhược Hy đứng trước gương dài, ngón tay run rẩy chạm vào làn da mịn màng, ấm nóng. Không có vết máu, không có hơi lạnh của cái chết. Cô của năm 21 tuổi, rực rỡ và thanh thuần như một nhành bách hợp đẫm sương mai.
Nhưng chỉ Nhược Hy biết, tâm hồn cô đã héo úa từ tận bên trong.
Cốc, cốc.
"Nhược Hy, em yêu, anh vào được không?"
Giọng nói ấy... giọng nói đã thủ thỉ bên tai cô những lời đường mật trước khi ép cô uống cạn ly rượu độc. Nhược Hy siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói để ngăn mình không lao đến xé xác kẻ vừa bước vào.
Trần Hạo đẩy cửa bước vào, tay cầm một bó hoa hồng đỏ thắm. Hắn nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình giả tạo: "Chúc mừng lễ đính hôn của chúng ta. Sao trông em xanh xao thế này? Chẳng lẽ vì quá hạnh phúc sao?"
Nhược Hy hít một hơi thật sâu, ép mình nở một nụ cười nhạt. Cô nhìn bó hồng đỏ rực trên tay hắn, đột nhiên cảm thấy buồn nôn. Màu đỏ đó... giống hệt màu máu của cô trên chiếc váy cưới kiếp trước.
"Phải, em hạnh phúc đến mức... chỉ muốn nhìn xem anh sẽ mang lại cho em bất ngờ gì tiếp theo."
Trần Hạo ngẩn người. Giọng điệu của Nhược Hy hôm nay có gì đó rất lạ, trầm thấp và mang theo chút mỉa mai mà hắn chưa từng thấy. Nhưng nhìn gương mặt xinh đẹp không tì vết của cô, hắn lại tự trấn an mình chắc cô chỉ đang lo lắng cho buổi lễ.
Hắn tiến lại gần, định đặt một nụ hôn lên trán cô. Nhược Hy khéo léo nghiêng đầu, vờ như đang chỉnh lại kẹp tóc.
"Lâm Giao đâu? Hôm nay là ngày vui của em, sao cô em họ thân thiết của em lại chưa thấy tới?" – Nhược Hy bình thản hỏi, đôi mắt dõi theo phản ứng của hắn qua gương.
Thân hình Trần Hạo hơi khựng lại, ánh mắt thoáng qua một tia bối rối: "À... Giao Giao nói có chút việc bận, sẽ đến ngay thôi. Em quan tâm cô ấy làm gì, hôm nay em mới là nhân vật chính."
Nhược Hy cười lạnh trong lòng. "Giao Giao"? Gọi thân mật đến thế cơ đấy. Kiếp trước cô đúng là một con ngốc khi không nhận ra sự mờ ám giữa chồng sắp cưới và cô em họ mà mình hết lòng yêu quý.
"Anh ra ngoài tiếp khách trước đi, em muốn yên tĩnh một lát."
Sau khi Trần Hạo rời đi, Nhược Hy ngay lập tức ném bó hoa hồng vào thùng rác. Cô cầm lấy chiếc điện thoại đời cũ, lướt tìm một cái tên mà kiếp trước cô luôn tránh né như tránh tà: Phó Kình Thần.
Trong giới thượng lưu, Phó Kình Thần là hiện thân của bóng đêm. Người ta nói anh ta máu lạnh, thủ đoạn tàn độc, và đặc biệt là cực kỳ ghét phụ nữ vây quanh. Kiếp trước, Nhược Hy sợ anh ta vì ánh mắt của anh mỗi khi nhìn cô luôn quá nóng bỏng, như muốn nuốt chửng cô vào bụng.
Nhưng giờ đây cô mới hiểu, đó không phải là sự nguy hiểm, mà là sự chiếm hữu điên cuồng của một kẻ đơn phương.
"Muốn thắng một con quỷ, phải tìm một con quỷ mạnh hơn để che chở."
Nhược Hy thay bộ váy đính hôn kín đáo bằng một chiếc váy lụa hai dây màu đen huyền bí, xẻ cao tận đùi. Cô trang điểm đậm hơn, điểm thêm chút son đỏ thẫm như màu rượu vang. Sự thanh thuần biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp đầy tội lỗi và mời gọi.
Cô biết tối nay, tại bữa tiệc đấu giá bí mật ở khách sạn Imperial, Phó Kình Thần sẽ có mặt. Đó là nơi anh ta thường lui tới để thâu tóm những quân bài quyền lực.
Nhược Hy cầm túi xách, lướt qua phòng khách nơi Trần Hạo đang mải mê tiếp chuyện các quan khách. Hắn nhìn thấy cô, đôi mắt trợn trừng kinh ngạc: "Nhược Hy! Em mặc cái gì thế này? Lễ đính hôn sắp bắt đầu rồi, em định đi đâu?"
Nhược Hy không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, cô thản nhiên bước ra cửa, để lại một câu nói khiến hắn lạnh thấu xương: "Lễ đính hôn của anh, anh cứ tự mình hoàn thành đi. Tôi đi tìm... chủ nhân thực sự của mình."
Chiếc taxi lao đi trong màn đêm. Nhược Hy nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lùi dần phía sau. Đóa hoa hồng mang tên Thẩm Nhược Hy đã thực sự héo úa, và từ đống tro tàn đó, một đóa hồng đen đầy độc tố đang vươn mình trỗi dậy.
Mục tiêu duy nhất của cô tối nay: Lên giường với Phó Kình Thần.