762 từ
Bữa tiệc tối của hội thượng lưu tại du thuyền 6 sao sang trọng nhất thành phố là nơi hội tụ của những kẻ nắm giữ quyền lực và cả những kẻ đang khao khát leo lên bằng mọi giá.
Lâm Giao diện một chiếc váy mượn tạm từ một cửa hàng cao cấp, gương mặt trang điểm kỹ càng để che đi vẻ tiều tụy sau khi bị đuổi khỏi căn biệt thự của Trần Hạo. Cô ta đang cố gắng uốn éo, mời rượu một lão đại gia ngành bất động sản già nua để tìm một chỗ dựa mới.
Đúng lúc đó, đám đông đột ngột dạt sang hai bên. Một luồng khí thế lạnh lẽo nhưng đầy quyền uy bao trùm không gian.
Nhược Hy bước vào, đẹp đến mức nghẹt thở. Chiếc váy đen xẻ cao khoe trọn đôi chân dài miên man, nhưng thứ chiếm trọn tiêu điểm chính là viên kim cương xanh lấp lánh trên cổ cô — "chiếc vòng cổ định vị" mang thương hiệu Phó Kình Thần. Phó tổng đi bên cạnh, bàn tay đặt trên eo cô với tư thế chiếm hữu không chút che giấu.
Lâm Giao sững sờ, ly rượu trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn. Tại sao? Tại sao một con đàn bà bị chồng bỏ rơi lại có thể đứng ở vị trí mà cả đời cô ta không dám mơ tới?
Nhược Hy liếc mắt thấy Lâm Giao, cô không hề tránh né mà trực tiếp cùng Phó Kình Thần tiến lại gần.
"Giao Giao, lâu rồi không gặp." – Nhược Hy khẽ nhếch môi, giọng nói thanh tao nhưng chứa đầy dao găm. "Nghe nói căn biệt thự cũ bị phong tỏa, em và anh Hạo dạo này ổn chứ?"
Lâm Giao tái mét mặt mày, lắp bắp: "Chị... chị Nhược Hy... Chị chỉ là đồ chơi của Phó tổng thôi, có gì mà kiêu ngạo?"
Phó Kình Thần nheo mắt, sát khí tỏa ra khiến lão đại gia bên cạnh Lâm Giao lập tức run rẩy, vội vàng đẩy cô ta ra xa để tránh vạ lây. Anh siết chặt eo Nhược Hy, giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Đồ chơi? Ở thành phố này, ai dám coi người phụ nữ của Phó Kình Thần là đồ chơi?"
Nói đoạn, anh quay sang nhìn lão đại gia nọ: "Ông Vương, ông thích gu thẩm mỹ 'rẻ tiền' này từ khi nào vậy?"
Lão đại gia vội vàng xua tay: "Không không, Phó tổng hiểu lầm rồi! Tôi không hề quen biết cô ta!"
Lâm Giao bị đẩy ngã xuống sàn du thuyền trước sự chứng kiến của hàng trăm cặp mắt khinh bỉ. Cô ta run rẩy, nước mắt giàn giụa vì nhục nhã. Nhược Hy tiến lại gần, cúi xuống, ngón tay thon dài nâng cằm Lâm Giao lên, để viên kim cương xanh trên cổ mình phản chiếu ánh sáng chói lòa vào mắt cô ta.
"Em nhìn thấy chiếc vòng này không?" – Nhược Hy thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe. "Nó có giá trị bằng cả mười cái tập đoàn Trần Thị cộng lại. Thứ mà em cố gắng cướp đoạt, trong mắt tôi bây giờ chỉ là rác rưởi. Em và Trần Hạo... chỉ xứng đáng sống trong rác rưởi mà thôi."
Sự sợ hãi bao trùm lấy Lâm Giao. Cô ta nhìn thấy trong mắt Nhược Hy không chỉ là sự hận thù, mà là sự lạnh lẽo của một kẻ bề trên đang điều khiển quân cờ.
Phó Kình Thần dường như đã mất kiên nhẫn với sự hiện diện của "vật cản" này. Anh kéo Nhược Hy vào lòng, thản nhiên nói với quản lý du thuyền: "Ném cô ta xuống xuồng cứu hộ. Tôi không muốn mùi nghèo hèn của cô ta làm hỏng không khí của Nhược Hy."
Lâm Giao bị vệ sĩ lôi đi trong tiếng gào khóc thảm thiết. Nhược Hy tựa đầu vào vai Phó Kình Thần, cảm giác trả thù ngọt ngào lan tỏa. Nhưng ngay sau đó, cô cảm thấy bàn tay anh luồn vào dưới lớp váy mình, bóp mạnh.
"Trả thù xong rồi, giờ đến lượt tôi đòi thù lao." – Anh thì thầm vào tai cô, giọng khàn đục đầy dục vọng. "Viên kim cương đang báo nhịp tim em rất nhanh. Em đang hưng phấn vì vừa hành hạ cô ta, hay vì đang ở trong vòng tay tôi?"
Nhược Hy đỏ mặt, cô biết đêm nay trên chiếc du thuyền giữa biển khơi này, cô sẽ không được yên thân với vị "Trùm cuối" đầy chiếm hữu này.