753 từ
Trụ sở tập đoàn Phó Thị cao chọc trời, biểu tượng cho quyền lực tuyệt đối của Phó Kình Thần. Lúc này, tại tầng cao nhất, Nhược Hy đang đứng trước bàn làm việc bằng gỗ mun rộng lớn, trên tay là bản báo cáo tài chính về việc thu mua triệt để các công ty con của Trần gia.
"Phó tổng, đây là tất cả những gì anh yêu cầu." – Nhược Hy cố giữ giọng bình thản, nhưng đôi mắt phượng lại lén nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế chủ tịch.
Phó Kình Thần không nhìn vào bản báo cáo. Anh thong thả nới lỏng cà vạt, đôi mắt thâm trầm như khóa chặt lấy bộ đồ công sở của cô: một chiếc chân váy bút chì ôm sát lấy vòng hông gợi cảm và chiếc áo sơ mi lụa trắng hờ hững.
"Lại đây." – Anh ra lệnh, giọng trầm thấp và đầy uy quyền.
Nhược Hy chậm rãi bước vòng qua bàn làm việc. Vừa đến gần, Phó Kình Thần đã mạnh mẽ kéo tay cô, khiến cô ngã nhào vào lòng anh. Bàn tay anh lập tức luồn xuống dưới chân váy, vuốt ve cặp đùi trơn mịn của cô.
"Ưm... Kình Thần, đây là văn phòng... lát nữa có cuộc họp cổ đông..." – Nhược Hy hơi thở dốc, hai tay bám chặt vào vai anh.
"Càng tốt." – Anh thì thầm, nụ hôn nồng mùi thuốc lá đắt tiền bắt đầu gieo rắc trên cổ cô, ngay sát cạnh viên kim cương xanh đang nhấp nháy liên hồi. "Cảm giác vụng trộm ngay tại nơi trang nghiêm này... chẳng phải là thứ em muốn sao? Nhìn vào tấm kính kia đi."
Phó Kình Thần xoay ghế lại, hướng về phía tấm kính một chiều nhìn ra toàn cảnh văn phòng bên ngoài. Qua lớp kính, Nhược Hy có thể thấy các nhân viên đang đi lại tất bật, hoàn toàn không biết rằng ngay sau lưng họ, vị Chủ tịch cao ngạo đang làm gì với thư ký riêng của mình.
Anh thô bạo gạt phăng mọi hồ sơ trên bàn xuống đất, rồi nhấc bổng cô đặt lên đó. Tiếng giấy tờ rơi rào rạt hòa cùng tiếng khóa quần áo bị mở ra khô khốc.
"Cầu xin tôi đi." – Phó Kình Thần gầm nhẹ, bàn tay anh đã tách mở hai chân cô, thâm nhập vào vùng ẩm ướt nóng bỏng nhất. "Cầu xin tôi chiếm lấy em ngay tại đây, để cả thế giới này biết em là của ai."
Nhược Hy run rẩy, cả cơ thể cô căng cứng vì sự kích thích tột độ. Ranh giới giữa đạo đức và dục vọng, giữa sự trả thù và sự phục tùng hoàn toàn bị xóa nhòa. Cô quàng tay qua cổ anh, tiếng rên rỉ không thể kìm nén phát ra:
"Kình Thần... chiếm lấy tôi... làm ơn..."
Anh không đợi thêm một giây nào nữa, thô bạo thâm nhập vào sâu trong cô. Mỗi nhịp thúc đều mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, làm chiếc bàn gỗ mun rung chuyển bần bật. Nhược Hy phải cắn chặt môi để không thét lên, đôi mắt mờ sương nhìn qua tấm kính, cảm nhận sự tội lỗi đang dâng cao như thủy triều.
Viên kim cương trên cổ cô đập liên hồi theo nhịp tim hỗn loạn. Ở bên ngoài, tiếng gõ cửa của trợ lý vang lên: "Phó tổng, các cổ đông đã tập trung đông đủ..."
Nhược Hy giật mình, định đẩy anh ra nhưng Phó Kình Thần lại càng siết chặt eo cô hơn, nhịp độ càng lúc càng nhanh và mạnh bạo. Anh ghé sát tai cô, giọng khàn đặc đầy thỏa mãn:
"Đừng cử động... cứ để họ đợi. Để họ biết... chủ nhân của họ đang bận 'thưởng thức' món quà tuyệt vời nhất."
Trong văn phòng tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng va chạm xác thịt mãnh liệt. Đêm nay, Nhược Hy biết mình đã hoàn toàn lún sâu vào vũng bùn ngọt ngào này. Sự trả thù của cô giờ đây gắn liền với hơi ấm và sự tàn bạo của người đàn ông này.
Khi cơn cao trào ập đến, Nhược Hy hoàn toàn gục ngã trên ngực anh, mồ hôi đầm đìa thấm ướt cả áo sơ mi lụa. Phó Kình Thần hôn lên trán cô, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái điên rồ:
"Nhớ kỹ cảm giác này. Chỉ có tôi mới có thể cho em sự khoái lạc này."