805 từ
Nụ hôn của Phó Kình Thần không hề có sự dịu dàng. Nó là sự xâm lược, là sự trừng phạt cho bao nhiêu năm anh phải đứng từ xa nhìn cô thuộc về kẻ khác. Nhược Hy cảm thấy dưỡng khí trong phổi dần cạn kiệt, cả cơ thể cô run rẩy trong vòng tay rắn chắc như gọng kìm của anh.
Bàn tay to lớn của anh không dừng lại ở eo, nó bắt đầu di chuyển lên phía sau lưng, chạm vào làn da trần mịn màng của cô qua lớp lụa mỏng manh. Mỗi nơi anh đi qua như có một dòng điện chạy dọc sống lưng Nhược Hy, khiến cô không tự chủ được mà phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ vụn.
"Ưm..."
Tiếng động ấy dường như là mồi lửa thổi bùng lên sự thú tính trong mắt người đàn ông. Phó Kình Thần rời khỏi môi cô, hơi thở anh dồn dập, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy gương mặt ửng hồng vì thiếu oxy của Nhược Hy.
"Em có biết, để có được ngày hôm nay, tôi đã phải kiềm chế đến mức nào không?" – Anh gằn giọng, bàn tay đột ngột siết chặt, khiến cô ép sát vào lồng ngực mình hơn nữa.
Nhược Hy thở hổn hển, đôi mắt phượng mờ sương nhìn anh, nụ cười đầy vẻ khiêu khích: "Vậy thì... đừng kiềm chế nữa. Phó tổng, không phải anh vẫn luôn muốn tôi sao?"
Đúng lúc này, điện thoại trong túi xách của Nhược Hy vang lên liên hồi. Trên màn hình hiện rõ cái tên: Trần Hạo.
Phó Kình Thần liếc nhìn màn hình, đôi lông mày rậm nhíu lại, một luồng sát khí tỏa ra khiến không khí trong phòng VIP như đóng băng. Anh cầm lấy chiếc điện thoại, nhìn Nhược Hy bằng ánh mắt thâm trầm: "Hắn ta tìm em. Muốn nghe không?"
Nhược Hy thản nhiên vươn tay lấy điện thoại, nhưng thay vì tắt máy, cô lại nhấn nút nghe rồi mở loa ngoài. Cô nhìn thẳng vào mắt Phó Kình Thần, mỉm cười đầy ma mãnh: "Để hắn nghe thấy... sự phản bội của chính mình."
"Nhược Hy! Em đang ở đâu? Lễ đính hôn đã trễ 30 phút rồi! Bố em đang nổi trận lôi đình đấy, mau về ngay!" – Giọng Trần Hạo gầm lên từ đầu dây bên kia, đầy vẻ sốt ruột và tức giận.
Nhược Hy khẽ rướn người, môi cô áp sát vào cổ họng của Phó Kình Thần, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt anh. Cô cố tình lên giọng một cách nũng nịu nhưng đầy mỉa mai: "Trần Hạo... em đang bận. Có một người đàn ông... đối xử với em tốt hơn anh gấp trăm lần."
Phó Kình Thần khẽ hừ lạnh một tiếng, anh đột ngột cắn mạnh vào vành tai cô, bàn tay luồn vào dưới lớp váy lụa, vuốt ve cặp đùi trắng ngần. Nhược Hy không nhịn được, tiếng thở dốc đầy ám muội lọt thẳng vào micro điện thoại.
"Nhược Hy? Tiếng gì thế? Em đang ở cùng ai?!" – Trần Hạo ở đầu dây bên kia dường như đã lờ mờ đoán ra điều gì, giọng hắn run rẩy vì kinh hãi và nhục nhã.
Phó Kình Thần giật lấy điện thoại từ tay cô, giọng nói của anh lạnh lẽo như dao găm, mang theo sự ngạo nghễ của kẻ đứng trên đỉnh cao: "Trần Hạo, từ giây phút này, Thẩm Nhược Hy không còn là người của anh nữa. Cô ấy... đang ở trên giường của tôi."
Rắc! Anh bóp nát chiếc điện thoại rồi ném sang một bên.
Ánh đèn thành phố hắt qua cửa kính sát đất tạo nên những vệt sáng tối loang lổ trên cơ thể hai người. Phó Kình Thần đẩy Nhược Hy nằm xuống chiếc sofa dài bọc da cao cấp. Anh phủ lên người cô, sức nặng của một người đàn ông trưởng thành khiến cô cảm thấy nghẹt thở nhưng cũng đầy phấn khích.
"Ngoại tình sao? Một cuộc gọi đó chưa đủ để thỏa mãn tôi." – Anh thì thầm, bàn tay thô bạo xé toạc một bên vai váy của cô, để lộ bầu ngực tròn đầy lấp ló sau lớp nội y ren đen.
Anh cúi xuống, bắt đầu gieo rắc những dấu hôn đỏ chói lên vùng xương quai xanh và bầu ngực cô, như muốn đánh dấu chủ quyền lên từng tấc da thịt. Nhược Hy quàng tay qua cổ anh, đôi chân dài quấn chặt lấy thắt lưng người đàn ông, đón nhận sự chiếm hữu mãnh liệt này.
Đêm nay, tại khách sạn Imperial, có một đóa hồng đen đã chính thức nở rộ trong bóng tối của một ác ma. Sự sủng ái này, cô biết, sẽ là liều thuốc độc ngọt ngào nhất thế gian.