569 từ
Ánh sáng mờ ảo của buổi sớm mai len lỏi qua khe rèm, hắt lên tấm lưng rộng lớn với những đường cơ bắp rắn rỏi của người đàn ông đang đứng bên cửa sổ. Phó Kình Thần kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, làn khói trắng che mờ gương mặt lãnh khốc như tạc tượng.
Trong giới kinh doanh, người ta gọi anh là "kẻ không tim". Anh có thể thâu tóm một tập đoàn lâu đời chỉ trong một đêm, khiến đối thủ tán gia bại sản mà không một chút dao động. Sự tàn nhẫn của anh là luật lệ, và sự cô độc của anh là vương miện.
Nhược Hy tỉnh dậy trên chiếc giường rộng lớn, cơ thể đau nhức như bị nghiền nát là minh chứng cho sự mãnh liệt của anh đêm qua. Cô quấn chiếc chăn lụa quanh người, lặng lẽ nhìn bóng lưng anh.
"Tỉnh rồi sao?" – Phó Kình Thần không quay lại, nhưng dường như anh có đôi mắt ở sau lưng. Giọng nói của anh sau một đêm hoan lạc trở nên trầm khàn, mang theo sức hút chết người.
"Tôi cứ nghĩ anh sẽ biến mất sau khi đạt được mục đích." – Nhược Hy khẽ cười, giọng nói vẫn còn vương chút mệt mỏi.
Phó Kình Thần dập tắt điếu thuốc, chậm rãi bước lại gần giường. Anh cúi xuống, một tay chống lên nệm, vây hãm cô trong khoảng không hẹp. Đôi mắt đen sâu thẳm không một chút ấm áp nhìn xoáy vào cô: "Mục đích? Nhược Hy, em đánh giá thấp khát vọng của tôi rồi. Thứ tôi muốn không phải là một đêm, mà là sự phục tùng tuyệt đối của em... cho đến khi tôi chán."
Anh vươn tay, những ngón tay thon dài nhưng đầy vết chai sạn khẽ lướt qua những vết hickey đỏ tím trên cổ cô – dấu ấn do chính anh để lại. "Người ta nói tôi không có trái tim. Đúng vậy, thứ đó quá yếu mềm. Tôi chỉ có bản năng chiếm hữu. Và hiện tại, bản năng đó đang nói rằng em là của tôi."
Nhược Hy không hề sợ hãi, cô vươn tay chạm vào lồng ngực trần của anh, nơi trái tim đang đập một nhịp điệu mạnh mẽ và ổn định. "Vậy thì... người đàn ông không tim, anh có sẵn lòng dùng sự tàn nhẫn của mình để bảo vệ người phụ nữ của anh không?"
Ánh mắt Phó Kình Thần tối lại. Anh bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, ép cô nằm xuống nệm, thân hình to lớn đè nặng lên người cô. Hơi thở của anh phả vào môi cô, nóng bỏng và nguy hiểm: "Bảo vệ? Tôi sẽ khiến kẻ chạm vào em phải ước rằng chúng chưa từng sinh ra. Nhưng cái giá em phải trả... em đã chuẩn bị tâm lý chưa?"
Chưa kịp để cô trả lời, anh đã cúi xuống, nụ hôn nồng cháy và thô bạo lại một lần nữa ập tới. Bàn tay anh không ngừng di chuyển trên những đường cong của cô, khơi dậy những ngọn lửa dục vọng vừa mới dịu đi.
Giữa những nụ hôn dồn dập, Nhược Hy nghe thấy giọng anh thì thầm bên tai, đầy chiếm hữu: "Đừng mong thoát khỏi tôi. Kể cả khi tôi không có trái tim, tôi vẫn sẽ giam cầm em trong lồng ngực này."