784 từ
Chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền lướt đi trong màn sương sớm của thành phố, lặng lẽ dừng lại trước cổng biệt thự Thẩm gia. Không khí nơi đây vẫn còn vương lại những tàn dư của buổi lễ đính hôn hụt tối qua: những dải lụa đỏ treo lơ lửng, những đóa hoa bắt đầu héo rũ, và một bầu không khí u ám bao trùm.
Bên trong xe, Nhược Hy mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ như lửa, đối lập hoàn toàn với vẻ xanh xao của kiếp trước. Phó Kình Thần ngồi bên cạnh, gương mặt anh giấu trong bóng tối, chỉ có đôi mắt là rực sáng sự nguy hiểm.
"Sợ không?" – Anh hỏi, giọng nói đều đều nhưng đầy sức ép.
Nhược Hy siết chặt nắm tay, rồi từ từ thả lỏng. Cô nhìn vào cổng biệt thự, nơi Trần Hạo đang đứng đó với gương mặt phờ phạc và đôi mắt vằn tia máu. "Sợ chứ. Tôi sợ... mình sẽ không kìm được mà giết chết hắn ngay tại đây."
Phó Kình Thần khẽ nhếch môi, một bàn tay to lớn bao phủ lấy tay cô, truyền sang hơi ấm đầy chiếm hữu. "Đừng để tay mình bẩn. Muốn giết một kẻ, cách tốt nhất là lột da hắn từng chút một khi hắn còn đang tỉnh táo."
Cửa xe mở ra. Phó Kình Thần bước xuống trước, anh ga lăng vòng qua mở cửa cho Nhược Hy – một hành động mà chưa bao giờ người đàn ông này làm cho bất kỳ ai.
Trần Hạo nhìn thấy Nhược Hy bước ra từ xe của Phó Kình Thần, đôi mắt hắn trợn ngược, hơi thở trở nên dồn dập vì nhục nhã và kinh ngạc. Hắn lao tới, định túm lấy tay cô: "Nhược Hy! Cả đêm qua em đi đâu? Sao em lại ở cùng hắn? Em có biết em đã làm mất mặt Trần gia và Thẩm gia như thế nào không?"
Nhưng hắn chưa kịp chạm vào váy của cô, Phó Kình Thần đã bước lên một bước, chắn ngang giữa hai người. Anh cao hơn Trần Hạo nửa cái đầu, khí thế áp đảo khiến gã chồng chưa cưới phải lùi lại một bước theo bản năng.
"Trần thiếu, tay của anh... tốt nhất nên giữ cho kỹ." – Phó Kình Thần lạnh lùng lên tiếng, giọng nói như từ hầm băng vọng lại.
Nhược Hy bước ra sau lưng anh, cô không hề trốn tránh mà tiến thẳng tới trước mặt Trần Hạo. Chát! Một cái tát nảy lửa khiến mặt hắn lệch sang một bên.
"Cái tát này là dành cho sự dối trá của anh." – Cô gằn giọng.
Trước sự chứng kiến của người làm và cả Lâm Giao vừa chạy ra từ trong nhà, Nhược Hy đột ngột xoay người, vòng tay qua cổ Phó Kình Thần. Trước khi anh kịp phản ứng, cô đã nhón chân, áp môi mình vào môi anh.
Đây không phải là nụ hôn sủng ái trong phòng kín, mà là một nụ hôn của sự tuyên chiến. Nhược Hy cố tình cắn nhẹ vào môi anh, vị máu tanh nồng lan tỏa giữa kẽ răng hai người. Vị máu của sự trả thù, hòa quyện với mùi vị quyền lực của người đàn ông đứng đầu thành phố.
Phó Kình Thần hơi khựng lại, đôi mắt anh tối sầm vì sự liều lĩnh của cô. Nhưng ngay sau đó, bản năng chiếm hữu trỗi dậy, anh ôm siết lấy eo cô, biến nụ hôn khiêu khích thành một nụ hôn sâu, nồng cháy và tràn đầy tính đánh dấu chủ quyền ngay trước mặt kẻ thù.
Trần Hạo đứng đó, chứng kiến vợ chưa cưới của mình đang nồng nhiệt hôn đối thủ lớn nhất của mình, hắn cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Sự nhục nhã trào dâng khiến hắn phát điên: "Thẩm Nhược Hy! Cô là đồ đàn bà lăng loàn! Cô dám ngoại tình ngay trước mặt tôi?"
Phó Kình Thần rời khỏi môi Nhược Hy, anh dùng ngón cái lau vệt máu trên môi cô, rồi quay đầu lại nhìn Trần Hạo bằng ánh mắt nhìn người chết: "Ngoại tình? Anh nhầm rồi. Cô ấy không ngoại tình, cô ấy chỉ đang trở về với chủ nhân thực sự của mình thôi. Từ giờ, Thẩm Nhược Hy là người của tôi. Anh... có ý kiến gì sao?"
Câu nói đó như một bản án tử hình cho mối quan hệ của họ. Nhược Hy tựa đầu vào vai Phó Kình Thần, nhìn Lâm Giao đang tái mét mặt mày phía xa, cô mỉm cười – một nụ cười sủng ngọt nhưng lạnh đến xương tủy.
Cuộc chơi chính thức bắt đầu.