765 từ
Trần Hạo đứng chết trân nhìn bóng lưng của Phó Kình Thần và Nhược Hy vừa tách rời sau nụ hôn đầy thách thức. Hắn hận đến mức hàm răng nghiến chặt phát ra tiếng kêu ken két. Nhưng đứng trước khí thế áp đảo của người đàn ông họ Phó, hắn ngay cả một câu chửi thề cũng không thốt ra trọn vẹn.
Nhược Hy thản nhiên lướt qua hắn, bước thẳng vào biệt thự Thẩm gia. Mùi hương quen thuộc của căn nhà từng là tổ ấm, giờ đây trong mắt cô chỉ còn là một hang ổ của sự dối trá.
"Nhược Hy! Đứng lại đó!" – Trần Hạo đuổi theo, túm lấy cánh tay cô. "Em điên rồi sao? Hắn ta chỉ chơi bời em thôi! Em tưởng mình có tư cách bước chân vào nhà họ Phó?"
Nhược Hy dừng bước, cô chậm rãi quay lại, nhìn vào bàn tay đang nắm lấy tay mình với ánh mắt ghê tởm không hề che giấu. Cô khẽ nhếch môi: "Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của anh ra khỏi người tôi trước khi Phó tổng cho người chặt đứt nó."
Trần Hạo run rẩy rụt tay lại như bị điện giật. Hắn nhìn thấy ngoài cửa, Phó Kình Thần vẫn đứng đó, dựa lưng vào chiếc xe sang trọng, tay châm một điếu thuốc, ánh mắt lãnh đạm nhưng luôn khóa chặt mọi chuyển động bên trong căn nhà. Đó là sự bảo hộ công khai và tàn nhẫn nhất.
Nhược Hy bước lên lầu, đi thẳng vào phòng làm việc của Trần Hạo – nơi mà kiếp trước cô không bao giờ bước vào vì "tôn trọng quyền riêng tư" của hắn.
Lâm Giao – cô em họ "thanh thuần" lúc này cũng vừa chạy lên, gương mặt trắng bệch, giọng nói run rẩy: "Chị... chị Nhược Hy, sao chị lại làm thế? Anh Hạo lo cho chị cả đêm..."
"Lo cho chị, hay lo cho cái ghế giám đốc mà bố chị vừa hứa cho anh ta?" – Nhược Hy cắt ngang, ánh mắt sắc lẹm khiến Lâm Giao cứng họng.
Cô bắt đầu lục tìm trong ngăn kéo bí mật của bàn làm việc. Kiếp trước, sau khi cô chết, linh hồn cô đã thấy hắn lấy ra từ đây bản di chúc giả và hồ sơ chuyển nhượng cổ phần Thẩm gia.
"Tìm cái này sao?" – Nhược Hy rút ra một xấp tài liệu được giấu kỹ dưới đáy ngăn kéo. Đó là hồ sơ nợ nần của Trần Hạo trước khi cưới cô, và cả những tấm ảnh hắn thân mật với Lâm Giao từ một năm trước.
Trần Hạo xông vào phòng, nhìn thấy xấp tài liệu trên tay cô, mặt hắn biến sắc từ trắng sang xanh: "Nhược Hy, đưa cho anh! Cái đó... cái đó không phải như em nghĩ đâu!"
Nhược Hy lùi lại một bước, nụ cười trên môi cô càng lúc càng lạnh: "Anh nghĩ tôi về đây để làm hòa sao? Trần Hạo, tôi về đây là để lấy lại những gì thuộc về mình, và để xem anh thảm hại đến mức nào."
Sự ghê tởm trong lòng cô dâng lên tận cổ họng khi nhìn thấy gương mặt ngụy quân tử của hắn. Mỗi giây phút ở cùng một không gian với hắn đều khiến cô thấy buồn nôn.
Nhược Hy thu dọn những giấy tờ quan trọng vào túi xách, cô bước qua người Lâm Giao, cố tình ghé sát tai cô ta thì thầm: "Món đồ tôi đã vứt bỏ, cô thích thì cứ việc nhặt lấy. Nhưng hãy nhớ, thứ gì đã bẩn thì sớm muộn cũng bị ném vào thùng rác thôi."
Cô thản nhiên bước xuống lầu, không thèm nhìn lại đống đổ nát phía sau. Bước ra khỏi cửa, hơi thở của cô nhẹ nhõm hẳn đi khi nhìn thấy Phó Kình Thần đang đứng đợi.
Anh dập điếu thuốc, mở cửa xe cho cô. Khi cô vừa ngồi vào, anh đột ngột cúi người, bàn tay mạnh mẽ bóp lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào anh: "Lấy được thứ em muốn rồi chứ?"
"Rồi." – Nhược Hy gật đầu.
"Tốt." – Phó Kình Thần thu hẹp khoảng cách, nụ hôn nồng mùi thuốc lá đắt tiền áp xuống, mang theo sự chiếm hữu không cho phép phản kháng. "Bây giờ, hãy thực hiện nghĩa vụ người tình của em đi. Về nhà tôi."
Chiếc xe lao đi, để lại Thẩm gia trong cơn hỗn loạn. Nhược Hy biết, tối nay, sự sủng ái của Phó Kình Thần sẽ không còn nhẹ nhàng như trước nữa.