765 từ
Cơn đau xé rách linh hồn cuối cùng cũng tan biến, thay vào đó là một cảm giác lạnh lẽo bao trùm. Mộc Thanh Dao thấy mình lơ lửng giữa hư không, chứng kiến thân xác gầy mòn của chính mình nằm trên giường bệnh. Cô đã chết. Ở tuổi 26, giữa lúc thanh xuân rực rỡ nhất, cô lại kết thúc cuộc đời trong cô độc và hối hận.
Cô thấy Bạc Diên bước vào. Người đàn ông mà cô hận cả đời, người mà cô luôn cho rằng đã dùng quyền thế ép cô kết hôn, khiến cô mất đi "tình yêu đích thực" với gã tra nam Lâm hạo. Nhưng lạ thay, Bạc Diên không hề vui mừng. Anh quỳ thụp xuống bên giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, áp lên mặt mình. Anh không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn rơi, thấm đẫm ga giường trắng toát.
"Thanh Dao... em đi rồi, tôi sống để làm gì nữa?"
Mộc Thanh Dao sững sờ. Sau đó, cô thấy anh sống mười năm như một bóng ma, không cưới thêm ai, mỗi ngày đều ngồi trong căn phòng cũ của cô mà vuốt ve tấm ảnh cưới đã ố vàng. Sự thật kinh hoàng vỡ òa: Anh yêu cô, yêu đến hèn mọn, còn kẻ cô yêu thực chất chỉ coi cô là quân cờ để bòn rút tiền bạc.
Một luồng sáng trắng xóa ập đến, hút cô vào vòng xoáy.
"Thiếu phu nhân? Cô tỉnh lại đi, đừng dọa tôi mà!"
Tiếng gọi hốt hoảng của dì Trương vang bên tai. Mộc Thanh Dao bật dậy, thở dốc, mồ hẽ hôi nhễ nhại. Cô nhìn quanh, đây là biệt thự nhà họ Bạc? Cô nhìn vào gương, gương mặt trong gương vẫn còn nét trẻ trung, không hề hốc hác vì bệnh tật. Trên bàn trang điểm là tờ đơn ly hôn cô vừa ký hôm qua, mực vẫn còn mới nguyên.
Cô trọng sinh rồi! Trở về đúng một năm sau khi kết hôn, lúc mối quan hệ giữa cô và Bạc Diên đang căng thẳng nhất.
Cánh cửa phòng bật mở, một luồng khí lạnh tràn vào. Bạc Diên đứng đó, mặc bộ vest đen thủ công tinh xảo, khuôn mặt sắc sảo như tạc tượng nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự mệt mỏi và lạnh lùng. Anh nhìn tờ đơn ly hôn trên bàn, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.
"Cô lại giở trò gì nữa? Muốn tuyệt thực để ép tôi ký đơn?" Giọng anh trầm thấp, mang theo sự châm chọc nhưng nếu nghe kỹ, sẽ nhận ra sự run rẩy ẩn giấu.
Mộc Thanh Dao nhìn người đàn ông trước mặt. Anh vẫn còn sống, vẫn còn khỏe mạnh, không phải là người đàn ông tiều tụy bên mộ cô mười năm sau. Cảm xúc vỡ òa, cô không màng đến việc mình đang đi chân trần, lao thẳng vào lòng anh, ôm chặt lấy thắt lưng người đàn ông.
Bạc Diên cứng đờ người. Cả cơ thể anh như đóng băng trước cái ôm đột ngột này. Trong ký ức của anh, Mộc Thanh Dao chỉ dành cho anh những ánh mắt ghét bỏ hoặc những lời mắng nhiếc tuyệt tình.
"Bạc Diên... em sai rồi. Em không ly hôn nữa, không bao giờ ly hôn nữa." Cô nức nở, áp mặt vào lồng ngực vững chãi của anh, cảm nhận nhịp tim đập nhanh liên hồi.
Bạc Diên nheo mắt, bàn tay định đẩy cô ra bỗng khựng lại giữa không trung. Anh hoài nghi, anh tức giận, nhưng hơn hết là một sự khao khát trỗi dậy mạnh mẽ. Cô đang cầu xin anh? Cô đang ôm anh?
"Mộc Thanh Dao, cô lại định bày mưu kế gì với Lâm Hạo sao? Đừng hòng." Anh lạnh lùng thốt ra lời cay đắng, nhưng cánh tay lại vô thức siết nhẹ eo cô.
"Không có Lâm Hạo nào cả! Em xé nó, em xé ngay đây!" Mộc Thanh Dao buông anh ra, cầm lấy tờ đơn ly hôn trên bàn, dùng hết sức bình sinh xé thành trăm mảnh nhỏ rồi ném vào sọt rác. "Từ nay về sau, em chỉ có anh. Bạc Diên, chúng ta làm lại từ đầu có được không?"
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng ngủ, ánh mắt cô trong veo, chứa chan sự chân thành mà anh chưa từng thấy. Bạc Diên đứng lặng im, trái tim sắt đá của anh lần đầu tiên sau nhiều năm bị một câu nói làm cho lung lay dữ dội.