651 từ
Suốt cả buổi tối hôm đó, Bạc Diên không rời khỏi biệt thự. Anh ngồi trong thư phòng, nhưng tâm trí hoàn toàn đặt ở căn phòng ngủ nơi Mộc Thanh Dao đang ở. Anh không tin cô thay đổi nhanh như vậy, anh sợ đây chỉ là một giấc mơ, hoặc tệ hơn, là một cái bẫy mới mà cô giăng ra để giúp Lâm Hạo đoạt lấy dự án của Bạc thị.
Trong khi đó, Mộc Thanh Dao ở trong bếp. Dì Trương kinh ngạc nhìn thiếu phu nhân vốn "mười ngón tay không dính nước xuân" đang loay hoay nấu cháo.
"Thiếu phu nhân, để tôi làm cho. Cô vừa mới tỉnh, cần nghỉ ngơi."
"Không sao đâu dì Trương, trước đây con quá khờ khạo, không biết quan tâm đến anh ấy. Bạc Diên hay bị đau dạ dày vì bỏ bữa, con muốn tự tay nấu chút gì đó." Mộc Thanh Dao mỉm cười, nụ cười ngọt ngào khiến dì Trương ngẩn ngơ. Thiếu phu nhân thực sự đã khác rồi.
Gần 11 giờ đêm, Mộc Thanh Dao bưng khay cháo nóng hổi lên thư phòng. Cô gõ cửa nhẹ nhàng.
"Vào đi."
Cô bước vào, thấy Bạc Diên đang tập trung vào màn hình máy tính, đôi lông mày nhíu chặt. Cô đặt bát cháo xuống bàn, hương thơm thanh đạm lan tỏa.
"Anh làm việc muộn thế này chắc đói rồi, ăn chút cháo đi. Em nấu ít dầu mỡ, rất tốt cho dạ dày của anh."
Bạc Diên ngước lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô như muốn nhìn thấu tâm can. Anh không chạm vào bát cháo ngay mà hỏi: "Cô muốn gì? Tiền? Hay muốn tôi tha cho Lâm Hạo về vụ lừa đảo tháng trước?"
Mộc Thanh Dao cảm thấy tim mình nhói đau. Hóa ra trong mắt anh, mọi sự quan tâm của cô đều có giá trị trao đổi. Nhưng cô không trách anh, vì kiếp trước cô đã quá tàn nhẫn. Cô vòng qua bàn làm việc, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh, bóp nhẹ.
"Em không muốn gì cả. Em chỉ muốn chăm sóc chồng mình thôi. Bạc Diên, em biết trước đây em rất tệ, nhưng xin anh hãy cho em một cơ hội để bù đắp. Anh thử một miếng thôi, nếu không ngon em sẽ mang đi ngay."
Sự dịu dàng lạ lẫm này khiến Bạc Diên mất đi khả năng phản kháng. Anh cầm thìa, múc một miếng cháo đưa vào miệng. Vị ngọt của hạt gạo, vị thanh của nấm lan tỏa. Thực ra, dù cô có đưa thuốc độc, có lẽ lúc này anh cũng sẽ uống cạn.
"Được rồi, tôi ăn rồi. Cô đi ngủ đi." Giọng anh đã mềm mỏng hơn rất nhiều.
"Em đợi anh cùng ngủ." Mộc Thanh Dao tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế sofa gần đó, cầm một cuốn sách lên xem.
Bạc Diên khựng lại. Cùng ngủ? Đã từ rất lâu rồi họ ngủ riêng phòng. Những lần "quan hệ" trước đây đều là do anh ép buộc hoặc khi anh say xỉn không kiềm chế được, sau đó cô sẽ khóc lóc và sỉ nhục anh là kẻ cưỡng bức.
"Mộc Thanh Dao, cô biết mình đang nói gì không?"
"Em biết. Chúng ta là vợ chồng hợp pháp mà." Cô ngước nhìn anh, đôi mắt lấp lánh như sao trời.
Đêm đó, lần đầu tiên sau hai năm kết hôn, họ nằm chung trên một chiếc giường mà không có sự tranh cãi hay nước mắt. Mộc Thanh Dao chủ động rúc vào lòng Bạc Diên, tìm kiếm hơi ấm quen thuộc mà kiếp trước cô hằng ao ước khi đã qua đời. Bạc Diên nằm bất động, hơi thở dồn dập. Anh vòng tay qua ôm lấy cô, lực cánh tay mạnh đến mức như muốn khảm cô vào máu thịt mình. Nếu đây là một giấc mơ, anh nguyện ý không bao giờ tỉnh lại.