MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Bạc TổngChương 3: Vả mặt kẻ phản bội

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Bạc Tổng

Chương 3: Vả mặt kẻ phản bội

744 từ

Sáng hôm sau, Mộc Thanh Dao thức dậy trong vòng tay ấm áp của Bạc Diên. Anh đã đi làm từ sớm, nhưng trên gối vẫn còn vương lại mùi hương nam tính trầm ấm. Trên bàn trang điểm có một chiếc thẻ đen và mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Cầm lấy mà tiêu, đừng làm phiền tôi."

Mộc Thanh Dao mỉm cười hạnh phúc. Anh chồng này của cô đúng là ngoài lạnh trong nóng.

Vừa bước xuống lầu, điện thoại cô rung lên. Là Lâm Hạo. Nhìn cái tên này, ánh mắt Mộc Thanh Dao lập tức trở nên lạnh lẽo. Kiếp trước, chính hắn đã ngon ngọt lừa cô lấy cắp tài liệu mật của Bạc thị, sau đó đá cô sang một bên để kết hôn với "em gái nuôi" của cô - Mộc Nhược Vũ.

Cô bắt máy, giọng điệu giả vờ nũng nịu: "Alo?"

"Dao Dao, sao hôm qua em không đến chỗ hẹn? Anh đợi em mãi. Em đã lấy được bản thiết kế dự án khu Tây chưa? Chỉ cần có nó, anh sẽ có đủ tiền để đưa em bỏ trốn khỏi tên ác ma Bạc Diên đó." Giọng Lâm Hạo ở đầu dây bên kia đầy vẻ sốt ruột.

"Lâm Hạo, em xin lỗi, hôm qua Bạc Diên canh chừng em kỹ quá. Chiều nay chúng ta gặp nhau ở quán cà phê cũ nhé, em có thứ này cho anh."

"Được, được! Anh đợi em. Yêu em nhất, Dao Dao!"

Mộc Thanh Dao cúp máy, khóe môi nở một nụ cười khinh bỉ. Cô thay một bộ váy đỏ kiêu sa, trang điểm sắc sảo, khác hẳn với vẻ u sầu trước đây. Cô không đi một mình mà gọi điện cho thư ký của Bạc Diên, nhờ anh ta đưa theo vài người bảo vệ đi cùng.

Tại quán cà phê, Lâm Hạo đã đợi sẵn. Thấy Mộc Thanh Dao xinh đẹp rạng ngời bước vào, hắn sáng mắt lên, định đưa tay nắm lấy tay cô. Mộc Thanh Dao khéo léo né tránh, ngồi xuống đối diện.

"Đồ em cần đâu?" Lâm Hạo sốt sắng hỏi.

Mộc Thanh Dao lấy từ trong túi xách ra một xấp tài liệu, nhưng không đưa cho hắn mà thong thả nhấp một ngụm trà. "Lâm Hạo, trước khi đưa cái này, em muốn hỏi anh một câu. Anh thực sự yêu em, hay chỉ yêu tiền của nhà họ Bạc?"

Lâm Hạo hơi biến sắc nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt thâm tình: "Sao em lại hỏi thế? Anh yêu con người em, tiền bạc chỉ là phù du. Sau khi chúng ta đi, anh sẽ chăm sóc em cả đời."

"Vậy sao? Thế còn cái thai 3 tháng trong bụng Mộc Nhược Vũ thì sao? Anh định chăm sóc cả hai người cùng lúc à?"

Sắc mặt Lâm Hạo lập tức cắt không còn giọt máu. "Em... sao em biết? Không phải, Dao Dao, em nghe anh giải thích..."

"Giải thích với cảnh sát đi." Mộc Thanh Dao lạnh lùng vứt xấp tài liệu lên bàn. Đó không phải bản thiết kế dự án, mà là bằng chứng hắn tham ô công quỹ và lừa đảo chiếm đoạt tài sản mà cô đã âm thầm thu thập được từ những manh mối kiếp trước.

Cùng lúc đó, mấy người bảo vệ và cảnh sát đã chờ sẵn ập vào. Lâm Hạo bị khống chế ngay tại chỗ. Hắn gào thét, chửi rủa cô, nhưng Mộc Thanh Dao chỉ thản nhiên đứng dậy, đeo kính râm vào.

"Lâm Hạo, đây mới chỉ là bắt đầu thôi."

Khi cô bước ra khỏi quán, một chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng đã đỗ sẵn ở cửa. Cửa xe hạ xuống, gương mặt hoàn mỹ của Bạc Diên lộ ra. Anh đã chứng kiến toàn bộ màn kịch vừa rồi.

Mộc Thanh Dao mỉm cười, chạy lại phía xe, tự nhiên mở cửa ngồi vào ghế phụ.

"Bạc Tổng, em xử lý đống rác này có sạch sẽ không?" Cô nghiêng đầu hỏi.

Bạc Diên nhìn cô, trong mắt không giấu nổi sự ngạc nhiên và một tia tán thưởng. Anh vươn tay, vén một lọn tóc mai cho cô, giọng nói khàn khàn: "Rất sạch. Muốn phần thưởng gì?"

Mộc Thanh Dao ghé sát tai anh, thổi một hơi nóng hổi: "Tối nay, anh về sớm một chút là được."

Tai Bạc Diên đỏ ửng lên một cách kỳ lạ. Anh quay đi, hắng giọng ra lệnh cho tài xế: "Lái xe."