MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Bạc TổngChương 4: Đuổi kẻ giả tạo ra khỏi nhà

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Bạc Tổng

Chương 4: Đuổi kẻ giả tạo ra khỏi nhà

688 từ

Sau khi tiễn Lâm Hạo vào đồn cảnh sát, Mộc Thanh Dao trở về nhà họ Mộc – nơi cô từng coi là tổ ấm nhưng thực chất chỉ là một hang ổ của những kẻ lợi dụng. Kiếp trước, cô luôn bị cô em gái nuôi Mộc Nhược Vũ dắt mũi. Cô ta luôn tỏ ra yếu đuối, bệnh tật để cướp đi sự quan tâm của cha mẹ và thậm chí là quyến rũ chồng cô.

Vừa bước vào phòng khách, tiếng khóc nức nở của Mộc Nhược Vũ đã vang lên. Cô ta đang quỳ dưới chân ông Mộc, vai run bần bật: "Cha, con không biết tại sao chị lại làm thế với anh Lâm Hạo. Anh ấy là người tốt mà..."

Mộc Thanh Dao lạnh lùng bước vào, tiếng gót giày cao gót nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe khô khốc: "Người tốt? Người tốt mà lại lén lút ăn nằm với em gái của người yêu, còn khiến cô ta mang thai 3 tháng sao?"

Cả phòng khách im phăng phắc. Mộc Nhược Vũ cứng đờ người, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Cô ta không ngờ Mộc Thanh Dao lại biết bí mật này.

"Chị... chị nói gì vậy? Em không hiểu..." Nhược Vũ lắp bắp.

Mộc Thanh Dao ném một xấp ảnh và kết quả khám thai lên bàn. Đây là những thứ cô đã thuê thám tử tư điều tra ngay sau khi trọng sinh. Kiếp trước, cô đã quá ngây thơ, nhưng kiếp này, cô không để bất kỳ ai có cơ hội diễn kịch trước mặt mình.

"Cha, mẹ, con nể tình cô ta là con nuôi của nhà chúng ta bấy lâu nay nên mới không báo cảnh sát vụ cô ta thông đồng với Lâm Hạo lấy cắp tài liệu của Mộc gia. Nhưng nhà họ Mộc không thể nuôi một con rắn độc."

Ông Mộc nhìn những tấm hình thân mật của Nhược Vũ và Lâm Hạo, tức giận đến mức run rẩy. Ông đập bàn đứng dậy: "Cút! Thu dọn đồ đạc và cút khỏi đây ngay lập tức!"

Mộc Nhược Vũ gào khóc cầu xin, nhưng Mộc Thanh Dao chỉ đứng đó, khoanh tay nhìn bằng ánh mắt khinh bỉ. Khi Nhược Vũ bị người làm lôi ra cửa, cô ta quay lại nhìn Thanh Dao với ánh mắt đầy thù hận: "Chị đừng đắc ý, Bạc Diên cũng chẳng yêu gì chị đâu! Anh ấy lấy chị chỉ vì cái nợ năm xưa của gia đình thôi!"

Mộc Thanh Dao mỉm cười, bình thản đáp: "Có yêu hay không, không phải chuyện để loại người như cô lo lắng. Ít nhất, anh ấy là chồng hợp pháp của tôi, còn cô... ngay cả một danh phận cũng không có."

Sau khi xử lý xong đống rác rưởi, Mộc Thanh Dao cảm thấy lồng ngực mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Cô quay về biệt thự nhà họ Bạc. Trên đường đi, cô ghé vào một tiệm hoa, mua một bó hướng dương rực rỡ. Cô muốn mang chút ánh sáng vào căn phòng làm việc u tối của Bạc Diên.

Về đến nhà, cô thấy xe của Bạc Diên đã đỗ ở sân. Anh về sớm thật. Mộc Thanh Dao hồ hởi chạy lên lầu, thấy anh đang đứng bên cửa sổ, bóng lưng cô độc đến lạ kỳ. Cô từ phía sau ôm lấy eo anh, vùi mặt vào tấm lưng rộng lớn.

"Bạc Diên, em về rồi."

Bạc Diên xoay người lại, nhìn bó hoa trên tay cô, rồi nhìn nụ cười rạng rỡ của cô. Anh đột ngột hỏi: "Tại sao lại đuổi cô ta đi? Cô ta là người thân duy nhất cô luôn bảo vệ mà?"

Thanh Dao đặt bó hoa sang một bên, nghiêm túc nhìn anh: "Bạc Diên, người thân duy nhất của em chỉ có anh thôi. Những kẻ phản bội, em không cần."

Bạc Diên im lặng rất lâu, đôi mắt sâu thẳm ấy dường như đang đấu tranh giữa sự nghi ngờ và niềm hy vọng. Cuối cùng, anh chỉ thở dài, đưa tay xoa nhẹ đầu cô: "Được, tùy em."