654 từ
Sau những biến cố liên tiếp, Mộc Thanh Dao nhận ra rằng việc xây dựng lại lòng tin với Bạc Diên không phải chuyện một sớm một chiều. Anh đã bị cô tổn thương quá nhiều ở kiếp trước. Để hâm nóng tình cảm, cô quyết định tự tay chuẩn bị một bữa tối thật đặc biệt.
Cô nhờ dì Trương nghỉ phép một buổi chiều, tự mình đi siêu thị mua nguyên liệu. Mộc Thanh Dao chọn bò bít tết loại ngon nhất, một ít rượu vang đỏ và nến thơm. Cô nhớ kiếp trước, có một lần Bạc Diên đã chuẩn bị bữa tối kỷ niệm ngày cưới, nhưng cô đã gạt phăng mọi thứ xuống đất và bỏ đi cùng Lâm Hạo. Nghĩ lại, tim cô vẫn còn thắt lại vì đau đớn.
6 giờ tối, Bạc Diên bước vào nhà. Không gian tĩnh lặng thường ngày được thay thế bằng mùi thơm của thức ăn và tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng. Anh thấy vợ mình đang mặc một chiếc tạp dề nhỏ, tóc búi cao, đang bận rộn trong bếp.
"Anh về rồi à? Rửa tay rồi vào bàn ăn thôi, sắp xong rồi!" Thanh Dao ló đầu ra, cười tươi rói.
Bạc Diên như người mất hồn, anh bước vào phòng ăn. Trên bàn là nến, hoa hướng dương và những món ăn được bày trí bắt mắt. Anh ngồi xuống, cảm giác thực tại này thật viển vông.
"Thanh Dao, cô không cần phải làm đến mức này. Nếu cô cần tiền hay cần tôi ký giấy tờ gì cho Mộc gia, cứ nói thẳng."
Thanh Dao đang rót rượu đỏ, nghe vậy liền khựng lại. Cô đặt chai rượu xuống, bước đến bên cạnh anh, quỳ một chân xuống sàn để đối mặt với anh. Cô nắm lấy bàn tay to lớn nhưng lạnh lẽo của Bạc Diên.
"Bạc Diên, em nói lại một lần nữa, và em sẽ nói mỗi ngày cho đến khi anh tin thì thôi. Em làm những điều này vì em yêu anh. Em đã nhận ra ai mới là người thực sự đối tốt với mình. Em không cần tiền, không cần dự án, em chỉ cần anh."
Bạc Diên nhìn vào mắt cô, đôi mắt ấy không còn sự trốn tránh hay chán ghét nữa. Anh khẽ run lên, bàn tay lật lại nắm chặt lấy tay cô. Lực tay mạnh đến nỗi khiến cô hơi đau, nhưng cô không rút lại.
"Em nói... em yêu tôi?" Giọng anh trầm xuống, khản đặc.
"Vâng, em yêu anh. Kiếp này, và mãi mãi."
Bữa tối diễn ra trong bầu không khí ấm áp chưa từng có. Thanh Dao liên tục gắp thức ăn cho anh, kể cho anh nghe những chuyện thú vị ở tiệm thiết kế. Bạc Diên không nói nhiều, nhưng ánh mắt anh chưa bao giờ rời khỏi khuôn mặt cô. Anh nhận ra cô đã thực sự thay đổi, cô bắt đầu quan tâm đến những điều nhỏ nhặt của anh, như việc anh không ăn được hành hay thích uống cà phê ít đường.
Sau bữa tối, họ cùng nhau ngồi ngoài ban công ngắm sao. Thanh Dao tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Bạc Diên vòng tay ôm lấy vai cô, kéo cô sát vào lòng mình.
"Thanh Dao, đừng lừa dối tôi thêm lần nào nữa. Nếu không, tôi thực sự sẽ điên mất." Anh thì thầm vào tóc cô.
"Em thề, nếu em lừa anh, em sẽ..."
Chưa kịp nói hết câu, đôi môi của Bạc Diên đã phủ xuống, chặn đứng lời thề độc của cô. Nụ hôn ấy không mãnh liệt hay chiếm hữu như những lần trước, mà dịu dàng, nâng niu như thể anh đang chạm vào một món đồ sứ dễ vỡ. Thanh Dao vòng tay qua cổ anh, nhiệt tình đáp lại, chứng minh cho anh thấy trái tim cô hiện tại chỉ dành cho mình anh.