640 từ
Sáng hôm sau, khi Mộc Thanh Dao đang ở studio thiết kế trang sức của mình, một vị khách không mời mà đến đã xuất hiện. Đó là bà Bạc – mẹ chồng của cô.
Trong kiếp trước, mối quan hệ giữa cô và mẹ chồng cực kỳ tệ hại. Bà Bạc vốn đã không thích một tiểu thư kiêu ngạo như cô, lại thêm việc cô thường xuyên gây rắc rối cho Bạc Diên khiến bà càng ghét bỏ.
Bà Bạc bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị, nhìn quanh studio nhỏ của cô rồi bĩu môi: "Vẫn còn tâm trí ngồi đây vẽ vời sao? Tôi nghe nói cô vừa tống Lâm Hạo vào tù? Mộc Thanh Dao, cô lại định bày trò gì để thu hút sự chú ý của con trai tôi?"
Thanh Dao đứng dậy, lễ phép chào: "Mẹ đến sao không bảo con một tiếng để con chuẩn bị?"
"Đừng gọi tôi là mẹ. Tôi không có loại con dâu làm nhục gia môn như cô. Con trai tôi nó mù quáng nên mới bị cô lừa, nhưng tôi thì không." Bà Bạc ném một sấp đơn ly hôn lên bàn thiết kế. "Ký đi. Đây là ý của tôi. Tôi đã tìm được một người phù hợp hơn cho Bạc Diên rồi."
Mộc Thanh Dao nhìn tờ đơn ly hôn, rồi nhìn mẹ chồng. Cô không tức giận mà ngược lại còn thấy xót xa. Kiếp trước, sau khi cô chết, bà Bạc cũng là người đau khổ nhất khi thấy con trai mình sống kiếp sống thực vật.
"Mẹ, con biết trước đây con đã làm nhiều việc khiến mẹ thất vọng. Con không cầu xin mẹ tha thứ ngay lập tức, nhưng con sẽ không ký đơn này. Con yêu Bạc Diên, và anh ấy cũng cần con."
"Nực cười! Nó cần cô để rước thêm nhục nhã sao?"
Đúng lúc đó, cửa studio bật mở. Bạc Diên sải bước đi vào, khuôn mặt lạnh lùng như phủ một lớp băng mỏng. Anh đi thẳng đến bên cạnh Thanh Dao, vòng tay qua eo cô như một lời tuyên bố chủ quyền.
"Mẹ, ai cho phép mẹ đến đây làm phiền vợ con?"
Bà Bạc sững sờ: "Con... con bênh vực nó? Con quên nó đã đối xử với con thế nào rồi sao?"
Bạc Diên nhìn thẳng vào mắt mẹ mình, giọng nói kiên định: "Quá khứ đã qua rồi. Bây giờ cô ấy là mạng sống của con. Nếu mẹ muốn con ly hôn, thì mẹ cũng chuẩn bị tinh thần mất đi đứa con trai này đi."
Bà Bạc run rẩy chỉ tay vào anh: "Con... con bị nó bỏ bùa mê thuốc lú rồi!" Nói rồi, bà tức giận bỏ đi.
Mộc Thanh Dao lo lắng nhìn Bạc Diên: "Anh nói thế có nặng lời quá không? Mẹ cũng chỉ vì lo cho anh thôi."
Bạc Diên xoay người cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô: "Tôi chỉ lo cho em thôi. Không ai được phép ức hiếp em, kể cả mẹ tôi."
Thanh Dao cảm động đến mức mắt nhòe đi. Cô kiễng chân lên hôn nhẹ vào cằm anh. "Bạc Diên, cảm ơn anh đã tin em."
"Ngốc ạ, em là vợ tôi mà."
Nhưng sóng gió chưa dừng lại ở đó. Chiều hôm đó, một tin tức nổ ra trên khắp các mặt báo: "Mộc tiểu thư lăng loàn, bắt cá hai tay, tống tình cũ vào tù để che đậy bí mật kinh hoàng". Kèm theo đó là những đoạn ghi âm cắt xén từ kiếp trước khi cô nói những lời cay nghiệt với Bạc Diên.
Đây rõ ràng là đòn trả thù của Mộc Nhược Vũ trước khi bị đuổi khỏi thành phố. Mộc Thanh Dao nhìn màn hình điện thoại, đôi mắt híp lại. Cô không sợ, vì lần này, cô không còn chiến đấu một mình nữa.