600 từ
Trấn Vân Khê nằm nép mình dưới chân núi phía Nam Trung Quốc, quanh năm mây mù bao phủ. Mộc Thanh Dao đến đây để tìm kiếm loại ngọc bích thô hiếm có cho bộ sưu tập mới. Nhưng mục đích sâu xa hơn là vì một giấc mơ kỳ lạ từ kiếp trước, cô nhớ mang máng mẹ ruột mình – người đã qua đời khi cô mới 5 tuổi – từng để lại một kỷ vật ở nơi này.
Tiếng chuông gió ở quán trà cũ kêu lách cách. Thanh Dao đang ngồi lật xem bản đồ thì một người đàn ông trung niên, ăn mặc giản dị nhưng khí chất thoát tục bước đến.
"Cô rất giống bà ấy, Mộc tiểu thư."
Thanh Dao giật mình ngước lên. Người đàn ông này có đôi mắt u buồn nhưng sâu thẳm. Cô nhận ra ông ta – Thẩm Khiêm. Kiếp trước, khi cô lâm bệnh nặng và bị Lâm Hạo vứt bỏ, chính người đàn ông này đã gửi tiền và thuốc men nặc danh cho cô. Lúc đó cô quá yếu để tìm hiểu, nhưng giờ cô biết, ông ta không phải người dưng.
"Ông biết mẹ tôi?" Thanh Dao run giọng hỏi.
Thẩm Khiêm ngồi xuống đối diện, thở dài: "Mẹ cô không phải chết vì bệnh. Bà ấy bị người ta hại. Và kẻ đó vẫn đang nhởn nhơ ở thành phố S, núp bóng dưới danh nghĩa người thân của cô."
Trái tim Thanh Dao đập thình thịch. Những mảnh ghép ký ức vụn vỡ bắt đầu hiện về. Cha cô, ông Mộc, sau khi mẹ cô mất chưa đầy một năm đã đưa mẹ con Mộc Nhược Vũ về nhà. Lẽ nào...
"Tại sao ông lại giúp tôi? Ở kiếp... ý tôi là, tại sao ông lại quan tâm đến tôi?"
Thẩm Khiêm nhìn ra màn mưa ngoài hiên: "Vì tôi nợ mẹ cô một mạng sống. Thanh Dao, đừng tin bất cứ ai ở nhà họ Mộc, ngoại trừ chính bản thân cô. Và cả cậu thanh niên nhà họ Bạc kia nữa, cậu ta thực lòng với cô, nhưng thế giới của cậu ta quá tàn khốc."
Cuộc trò chuyện bị ngắt quãng bởi tiếng động cơ máy bay trực thăng gầm rú trên bầu trời trấn cổ vốn yên tĩnh. Người dân trong trấn xôn xao chạy ra xem. Thanh Dao bước ra ngoài, gió núi thổi tung mái tóc cô.
Từ chiếc chuyên cơ in logo của tập đoàn Bạc thị, một dáng người cao lớn, mặc áo khoác măng tô đen dài sải bước xuống. Gương mặt Bạc Diên tối sầm lại, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và vì cơn ghen tuông đang bùng cháy dữ dội. Anh đã bay liên tục 5 tiếng đồng hồ sau khi nghe vệ sĩ báo cáo cô gặp gỡ một người đàn ông lạ mặt trong quán trà hẻo lánh.
Bạc Diên đi thẳng đến trước mặt Thanh Dao, không nói một lời, anh nắm lấy cổ tay cô kéo vào lòng, ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía Thẩm Khiêm đang đứng trong quán.
"Anh ấy là ai?" Giọng Bạc Diên khàn đặc, chứa đựng sự nguy hiểm tột độ.
"Bạc Diên, bình tĩnh đã, ông ấy là..."
Thanh Dao chưa kịp giải thích, Bạc Diên đã siết chặt eo cô, tuyên bố chủ quyền với người đàn ông kia bằng một ánh mắt cảnh cáo lạnh thấu xương. Anh sợ, anh thực sự sợ rằng chỉ cần anh lơ là một chút, cô sẽ lại chạy theo một ai đó và biến mất khỏi cuộc đời anh một lần nữa.