MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Bạc TổngChương 14: Sự chiếm hữu điên rồ của Bạc Tổng

Sau Khi Sống Lại, Tôi Trở Thành Tâm Can Của Bạc Tổng

Chương 14: Sự chiếm hữu điên rồ của Bạc Tổng

518 từ

Bạc Diên đưa Thanh Dao về khách sạn tốt nhất trong trấn, thực chất là anh đã bao trọn cả tầng cao nhất để không ai làm phiền. Vừa vào phòng, anh lập tức khóa cửa lại, ép cô vào bức tường lạnh lẽo.

"Mộc Thanh Dao, em có biết tôi đã điên thế nào khi không liên lạc được với em không?"

Thanh Dao thấy lòng mình vừa xót xa vừa buồn cười. Người đàn ông quyền lực này, trước mặt bao nhiêu người thì lạnh lùng sắt đá, nhưng trước mặt cô lại giống như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi.

"Ở đây sóng yếu mà. Em chỉ đi tìm nguồn ngọc và gặp một người quen của mẹ thôi. Anh nhìn xem, em vẫn ổn mà." Cô đưa tay vuốt ve đôi lông mày đang nhíu chặt của anh.

Bạc Diên không nghe lọt tai. Anh vùi mặt vào cổ cô, hít hà mùi hương quen thuộc để trấn an bản thân. "Quen của mẹ? Tại sao phải gặp ở nơi hẻo lánh này? Em có biết người đàn ông đó là ai không? Thẩm Khiêm – một kẻ từng bị truy nã vì liên quan đến giới ngầm. Em muốn dính líu đến loại người đó sao?"

Thanh Dao sững sờ. Thẩm Khiêm có thân phận phức tạp như vậy sao? Nhưng cảm giác của cô bảo rằng ông ấy không hại cô.

"Em xin lỗi, lần sau em đi đâu sẽ báo cáo anh rõ ràng, được không?" Cô nhỏ giọng dỗ dành.

Bạc Diên ngước lên, ánh mắt đầy dục vọng và cả sự tổn thương: "Em luôn nói yêu tôi, nhưng em vẫn giữ quá nhiều bí mật. Thanh Dao, tôi muốn em chỉ thuộc về mình tôi, trong mắt em chỉ có tôi, được không?"

Nói rồi, anh không đợi cô trả lời mà cúi xuống hôn cô. Nụ hôn cuồng nhiệt, có chút trừng phạt, có chút cầu khẩn. Anh bế thốc cô lên, đặt lên giường lớn. Trong ánh đèn mờ ảo của trấn cổ, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau.

Bạc Diên tháo cà vạt, trói nhẹ hai tay cô lại phía trên đầu. Đây là thói quen mỗi khi anh cảm thấy bất an cực độ – anh muốn cô hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của mình.

"Bạc Diên... anh lại thế rồi..." Thanh Dao khẽ thở dốc, nhưng cô không chống cự. Cô hiểu đây là cách anh tìm kiếm sự an toàn.

"Để tôi yêu em, Dao Dao. Để tôi chắc chắn rằng em đang ở đây."

Anh hôn lên từng tấc da thịt cô, từ vành tai xuống xương quai xanh. Sự chiếm hữu của anh mãnh liệt đến mức khiến cô thấy tê dại. Đêm đó, giữa vùng núi rừng hoang sơ, Bạc Diên đã dùng tất cả sự nhiệt tình và cả sự hèn mọn của mình để khảm sâu hình bóng anh vào tâm trí cô. Anh không cho cô ngủ, bắt cô phải gọi tên anh liên tục, bắt cô phải hứa rằng sẽ không bao giờ nhìn người đàn ông nào khác ngoài anh.