590 từ
Sáng hôm sau, Thanh Dao tỉnh dậy với cơ thể mỏi nhừ. Bạc Diên đã dậy từ sớm, anh đang ngồi bên cửa sổ xử lý công việc qua laptop, gương mặt đã lấy lại vẻ bình thản nhưng ánh mắt nhìn cô vẫn đầy vẻ sủng ái.
"Tỉnh rồi à? Ăn chút cháo đi, tôi mua ở dưới trấn." Anh đi tới, đỡ cô ngồi dậy, chu đáo như một người chồng mẫu mực, khác hẳn với vẻ "điên cuồng" đêm qua.
Thanh Dao vừa ăn cháo vừa suy nghĩ về lời nói của Thẩm Khiêm. Cô quyết định nói một phần sự thật với Bạc Diên.
"Bạc Diên, Thẩm Khiêm nói với em rằng mẹ em không chết vì bệnh. Ông ấy ám chỉ có người trong nhà họ Mộc đã ra tay."
Bạc Diên đặt máy tính xuống, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Tôi cũng từng nghi ngờ chuyện này. Lúc mẹ em qua đời, hồ sơ bệnh án bị tiêu hủy rất nhanh. Cha em – ông Mộc – ngay lập tức kết hôn với mẹ của Mộc Nhược Vũ. Chuyện này quá trùng hợp."
Anh nắm lấy tay cô: "Nếu em muốn tìm sự thật, tôi sẽ giúp em. Nhưng em phải hứa, dù kết quả có thế nào, em vẫn phải giữ bình tĩnh. Em còn có tôi."
Thanh Dao gật đầu. Cô nhớ lại kiếp trước, ông Mộc luôn tỏ ra là một người cha hiền lành nhưng thực chất mọi tài sản của mẹ cô đều bị ông ta chuyển dịch sang tên mình một cách âm thầm. Ngay cả việc ông ta ép cô lấy Bạc Diên, ban đầu cô tưởng vì nợ nần, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ là để đẩy cô ra khỏi nhà họ Mộc, tránh để cô tìm hiểu về quá khứ.
Hai người quyết định quay về thành phố S ngay trong ngày. Trước khi đi, Thanh Dao bí mật gặp lại Thẩm Khiêm một lần nữa tại gốc cây đa đầu trấn. Ông đưa cho cô một chiếc chìa khóa cũ kỹ.
"Đây là chìa khóa một két sắt tại ngân hàng Thụy Sĩ. Mẹ cô đã để lại nó cho cô khi cô tròn 26 tuổi. Kiếp trước... à không, lẽ ra cô phải nhận nó sớm hơn. Trong đó có bằng chứng về việc ông Mộc đã cấu kết với kẻ thù để hãm hại gia đình ngoại của cô."
Thanh Dao cầm chiếc chìa khóa, cảm thấy nó nặng trĩu. Quá khứ đang dần hé mở, và cô nhận ra kẻ thù thực sự không phải là Lâm Hạo hay Mộc Nhược Vũ – họ chỉ là những con tép riu. Kẻ thù thực sự là người đàn ông mà cô gọi là "cha" suốt bấy lâu nay.
Trên máy bay trở về, Thanh Dao tựa vào lòng Bạc Diên. Cô nhìn xuống làn mây trắng xóa, lòng tự nhủ: Mẹ, con đã trở lại. Lần này, con sẽ đòi lại công bằng cho mẹ, bảo vệ sản nghiệp của ông ngoại, và bảo vệ người đàn ông duy nhất yêu con trên đời này.
Bạc Diên ôm chặt lấy cô, cảm nhận được sự kiên định của người phụ nữ trong lòng. Anh thầm thề, dù phải đối đầu với cả thế giới, anh cũng sẽ che chở cho cô đến cùng. Nhưng anh không biết rằng, ở thành phố S, ông Mộc đã đánh hơi thấy sự bất thường và đang chuẩn bị một kế hoạch tàn nhẫn để loại bỏ "đứa con gái đã mất kiểm soát" này.