MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Trở Thành "Chim Trong Lồng" Của Người CũChương 1: Gặp Lại Trong Ánh Đèn Thành Phố

Sau Khi Trở Thành "Chim Trong Lồng" Của Người Cũ

Chương 1: Gặp Lại Trong Ánh Đèn Thành Phố

2,456 từ · ~13 phút đọc

Thành phố S vào những ngày cuối thu mang theo chút hơi lạnh se sắt. Gió lùa qua kẽ lá ngân vang những âm thanh xào xạc, hệt như bản nhạc buồn thảm đang tấu lên khúc ca chia ly cho một mùa hè đã cũ. Thẩm Trình, trong bộ âu phục đen tuyền được may đo tinh xảo, đứng bên ô cửa sổ lớn của tầng 68 tòa nhà Trình Thị, lặng lẽ ngắm nhìn dòng xe cộ tấp nập phía dưới. Ánh đèn neon đủ màu sắc của Thành phố S bắt đầu thắp sáng, biến những con đường thành dải lụa phát quang uốn lượn, kéo dài đến vô tận. Đây là nơi anh đã xây dựng nên đế chế của mình, một đế chế lạnh lẽo và đầy quyền lực, giống như chính con người anh vậy.

Đã tám năm trôi qua kể từ cái ngày định mệnh ấy. Tám năm, đủ để biến một cậu thiếu niên ngây thơ thành một người đàn ông trưởng thành, lạnh lùng và đầy toan tính. Nhưng có những vết sẹo, dù thời gian có bào mòn thế nào đi nữa, vẫn cứ nằm đó, âm ỉ và nhức nhối mỗi khi chạm phải. Thẩm Trình đưa tay lên xoa nhẹ thái dương, một thói quen mỗi khi anh cảm thấy mệt mỏi hay tâm tư chất chồng. Anh không biết rằng, chỉ vài giờ nữa thôi, vết sẹo tưởng chừng đã chai sạn ấy sẽ bị xé toạc một lần nữa, bởi chính người đã từng khắc nó lên.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, kéo Thẩm Trình trở về với thực tại. "Vào đi," giọng anh trầm ấm, mang theo chút uy quyền khiến người khác không dám kháng cự.

Thư ký Tống bước vào, trên tay cầm một chiếc iPad. "Thẩm tổng, đúng như ngài dự đoán. Đối tác bên Giang Nam đã đồng ý với điều kiện của chúng ta. Hợp đồng dự kiến sẽ được ký kết vào tuần sau."

Thẩm Trình gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn ra xa xăm. "Tốt. Chuẩn bị tài liệu kỹ lưỡng, không được để xảy ra sai sót."

"Vâng, Thẩm tổng." Thư ký Tống dừng một chút, sau đó ngập ngừng nói. "Còn một việc nữa, tôi nghĩ ngài nên biết."

Thẩm Trình quay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Thư ký Tống. Người đàn ông trung niên đã theo anh nhiều năm không khỏi rùng mình.

"Nói đi."

"Phòng PR vừa nhận được thông tin từ một nguồn đáng tin cậy. Dường như có một ngôi sao mới đang lên trong giới người mẫu ảnh, xuất thân không rõ ràng, nhưng đang thu hút sự chú ý rất lớn. Có người đồn rằng anh ta có khả năng cao sẽ thế chỗ Tống Dương, trở thành gương mặt đại diện mới cho dòng sản phẩm nước hoa Mystère của chúng ta."

Thẩm Trình nhướn mày. "Một người mẫu ảnh mới? Chuyện này liên quan gì đến tôi?" Anh đã quá quen với những gương mặt mới nổi trong giới giải trí, họ đến rồi đi, chẳng để lại chút ấn tượng nào.

"Anh ta tên là Diệp Chu, Thẩm tổng."

Cái tên vừa thốt ra, không khí trong phòng làm việc dường như đông cứng lại. Thẩm Trình khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo nhưng cũng đầy phức tạp. Diệp Chu. Cái tên ấy như một lưỡi dao sắc bén cứa vào trái tim anh, khiến những vết thương cũ rỉ máu. Anh đã cố gắng chôn vùi cái tên ấy vào sâu thẳm ký ức, nhưng nó vẫn sống dậy, sống động đến kinh hoàng.

"Diệp Chu?" Giọng anh trầm xuống, khàn đặc như có vật gì đó mắc nghẹn ở cổ họng. "Anh chắc chắn chứ?"

"Vâng, Thẩm tổng. Đây là thông tin và hình ảnh chúng tôi thu thập được." Thư ký Tống cẩn thận đưa chiếc iPad cho Thẩm Trình.

Ngón tay anh run rẩy lướt trên màn hình cảm ứng. Một bức ảnh hiện ra, rõ ràng đến từng chi tiết. Trong ảnh, một chàng trai trẻ với mái tóc đen nhánh hơi dài, đôi mắt to tròn long lanh như hồ nước mùa thu, sống mũi cao thẳng và đôi môi hồng nhạt. Gương mặt ấy vẫn thanh tú như ngày nào, nhưng có thêm chút phong trần, chút kiên cường mà thời gian đã gọt giũa. Anh ta đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, đứng giữa cánh đồng hoa oải hương tím ngắt, mỉm cười dịu dàng. Nụ cười ấy, cái thần thái ấy… dù đã trải qua bao nhiêu năm, Thẩm Trình vẫn có thể nhận ra.

Diệp Chu.

Là cậu ấy. Thực sự là cậu ấy!

Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh của Thành phố S ồn ào đều biến mất. Chỉ còn lại tiếng tim anh đập thình thịch, dồn dập trong lồng ngực. Tám năm. Tám năm anh tìm kiếm, tám năm anh hận, tám năm anh nhớ… Cuối cùng, cậu lại xuất hiện theo cách không ngờ nhất, ngay trong tầm tay anh.

"Tống Dương là ai?" Thẩm Trình lạnh lùng hỏi, ánh mắt không rời khỏi bức ảnh.

Thư ký Tống hơi giật mình vì sự thay đổi đột ngột trong giọng điệu của sếp. "Tống Dương là người mẫu độc quyền của chúng ta cho dòng Mystère, anh ta đã ký hợp đồng ba năm và sẽ hết hạn vào tháng tới. Có tin đồn rằng anh ta sẽ không tái ký vì đang muốn chuyển hướng sang diễn xuất."

"Không cần tái ký," Thẩm Trình nhếch môi, nụ cười ẩn chứa đầy sự nguy hiểm. "Anh ta đã lỗi thời rồi."

Thư ký Tống ngẩn ra. "Vậy… ý ngài là…"

"Tìm cách liên hệ với Diệp Chu này. Bằng mọi giá. Đề nghị một bản hợp đồng. Bất kể giá nào," Thẩm Trình cắt ngang, giọng nói cương quyết không cho phép bất kỳ sự phản đối nào. "Tôi muốn anh ta trở thành gương mặt đại diện mới cho Mystère."

"Nhưng Thẩm tổng, Diệp Chu này còn là một người mới, chưa có kinh nghiệm. Anh ta còn chưa ký hợp đồng với bất kỳ công ty quản lý nào," Thư ký Tống cố gắng giải thích.

"Vậy thì càng tốt," Thẩm Trình quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt giờ đây sâu thẳm như vực thẳm. "Không công ty quản lý, có nghĩa là tôi có thể tự tay nhào nặn cậu ta. Liên hệ với tôi vào sáng mai với lịch trình làm việc của anh ta. Tôi muốn gặp mặt trực tiếp."

Thư ký Tống hiểu rằng, khi Thẩm Trình đã quyết định thì không ai có thể thay đổi. "Vâng, Thẩm tổng. Tôi sẽ sắp xếp ngay."

Sau khi Thư ký Tống rời đi, Thẩm Trình vẫn đứng đó, một mình trong căn phòng làm việc rộng lớn. Anh đưa tay chạm nhẹ vào hình ảnh của Diệp Chu trên màn hình. Ngón tay thon dài của anh lướt qua đôi mắt ấy, sống mũi ấy, và cuối cùng dừng lại ở đôi môi hồng nhạt. Cảm giác quen thuộc đến rợn người.

Diệp Chu, em cuối cùng cũng trở lại.

Anh nhớ về những ngày tháng ở Hải Nam, nơi nắng vàng rực rỡ, gió biển mặn mòi và những con sóng vỗ bờ không ngừng. Khi đó, anh chỉ là một cậu thiếu niên được gửi về quê sống cùng bà nội, còn cậu là cậu bé hàng xóm gầy gò nhưng thông minh, luôn mang theo ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. Họ cùng nhau chạy trên những con đường đất đỏ, cùng nhau bắt cá ở con suối nhỏ, cùng nhau học bài dưới ánh đèn dầu leo lét. Tình cảm giữa họ nảy nở một cách tự nhiên, trong trẻo như chính cái nắng, cái gió của vùng đất ấy.

Anh nhớ như in cái cảm giác khi Diệp Chu lần đầu tiên chủ động nắm tay anh dưới gốc cây bàng già, đôi má ửng hồng và đôi mắt rụt rè. Anh nhớ nụ hôn đầu vụng về dưới tán lá rợp bóng, vị ngọt của trái cây rừng còn vương trên môi. Mọi thứ cứ ngỡ sẽ mãi mãi như thế, cho đến cái ngày anh nhận được tin báo phải trở về Thành phố S, kế thừa sản nghiệp của gia đình. Anh đã hứa sẽ quay lại, sẽ đón Diệp Chu lên sống cùng anh, sẽ cho cậu một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng Diệp Chu đã biến mất. Biến mất không một lời từ biệt, để lại sau lưng anh chỉ là một bức thư ngắn ngủi, vỏn vẹn vài câu chữ tàn nhẫn: "Chúng ta không thuộc về nhau. Xin anh đừng tìm em nữa."

Cái lạnh trong tim Thẩm Trình lúc đó còn buốt giá hơn cả gió mùa đông khắc nghiệt nhất. Nỗi đau bị bỏ rơi, bị phản bội đã biến thành một bức tường băng giá bao bọc lấy trái tim anh. Anh hận Diệp Chu. Hận cậu đã bỏ rơi anh, hận cậu đã dễ dàng từ bỏ lời hứa của họ, hận cậu đã biến tình yêu đầu đời của anh thành một vết sẹo khó lành.

Nhưng giờ đây, nhìn thấy Diệp Chu, tất cả nỗi hận thù ấy lại như tan chảy đi một chút, nhường chỗ cho một nỗi nhớ nhung da diết, một khao khát chiếm hữu mãnh liệt. Cậu đã trở lại. Và lần này, anh sẽ không để cậu biến mất nữa. Anh sẽ giữ cậu lại bên mình, bằng bất cứ giá nào.

Một nụ cười khẽ xuất hiện trên môi Thẩm Trình, nụ cười không đạt tới khóe mắt. Nụ cười của một thợ săn vừa tìm thấy con mồi của mình.

Cùng lúc đó, tại một căn hộ nhỏ ở khu chung cư cũ kỹ của Thành phố S, Diệp Chu đang ngồi trước gương, cố gắng che đi quầng thâm dưới mắt bằng chút kem che khuyết điểm. Lịch trình chụp ảnh gần đây quá dày đặc, khiến cậu gần như kiệt sức.

"Diệp Chu, em xong chưa? Sắp trễ rồi đấy!" Giọng nói của quản lý Lý vang lên từ bên ngoài.

"Em ra ngay đây!" Diệp Chu trả lời, sau đó thở dài nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình.

Gương mặt này, đôi mắt này, đã từng ngây thơ và hồn nhiên biết bao. Nhưng cuộc sống mưu sinh đã dạy cậu cách mạnh mẽ hơn, cách che giấu đi những tổn thương sâu thẳm bên trong. Cậu đã rời Hải Nam tám năm trước với một lý do bất khả kháng, một lý do mà cậu không thể nói cho Thẩm Trình biết. Cậu đã chấp nhận buông tay anh, chấp nhận làm một kẻ tồi tệ trong mắt anh, chỉ để bảo vệ anh khỏi những gánh nặng của gia đình mình.

Cậu nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại Thẩm Trình nữa. Thành phố S rộng lớn như vậy, anh lại là thiếu gia của một tập đoàn tài chính lớn, còn cậu chỉ là một hạt cát nhỏ bé giữa dòng đời. Khoảng cách giữa họ là cả một vực sâu không thể nào vượt qua. Vậy mà, số phận lại trêu ngươi.

Vài tuần trước, cậu đã nhận được một lời mời chụp thử cho một chiến dịch quảng cáo nước hoa cao cấp. Cậu không mấy quan tâm, chỉ nghĩ rằng đó là một cơ hội kiếm thêm thu nhập. Nhưng khi đến địa điểm chụp, nhìn thấy logo của tập đoàn Trình Thị, trái tim cậu đã nhói lên một nhịp. Thẩm Trình. Cậu biết, đó là tập đoàn của gia đình anh. Cậu đã cố gắng tỏ ra bình thường, hoàn thành buổi chụp một cách chuyên nghiệp nhất. Cậu thậm chí còn không dám hỏi tên của giám đốc dự án, chỉ sợ sẽ nghe thấy cái tên mà cậu đã cố gắng chôn vùi.

Nhưng dường như định mệnh không muốn buông tha cậu. Từ sau buổi chụp đó, những lời đề nghị làm việc của cậu bỗng chốc tăng lên chóng mặt. Có vẻ như gương mặt của cậu đã "lọt vào mắt xanh" của ai đó quyền lực. Cậu biết mình không thể cứ mãi trốn tránh. Cuộc sống mà, đôi khi muốn buông xuôi cũng không được. Mẹ cậu vẫn bệnh, em gái cậu vẫn đang đi học, gánh nặng gia đình vẫn đè nặng lên đôi vai gầy của cậu.

"Thôi được rồi, Diệp Chu," cậu tự nhủ với chính mình trong gương. "Dù là ai đi nữa, chỉ cần có thể kiếm tiền, có thể sống sót, thì có gì mà không dám đối mặt?"

Cậu đứng dậy, khoác vội chiếc áo khoác mỏng và bước ra khỏi phòng. Ngoài cửa, quản lý Lý đang sốt ruột đợi.

"Hôm nay chúng ta có buổi chụp hình cho tạp chí Fashion Now, sau đó là phỏng vấn trực tuyến. À, đúng rồi," quản lý Lý bỗng nhớ ra điều gì đó, "chiều nay có một cuộc hẹn quan trọng. Trợ lý của Thẩm tổng tập đoàn Trình Thị vừa gọi điện, nói rằng Thẩm tổng muốn gặp em trực tiếp để bàn về hợp đồng người mẫu độc quyền cho dòng nước hoa Mystère."

Lời nói của quản lý Lý vừa dứt, Diệp Chu cảm thấy như cả thế giới xung quanh mình quay cuồng.

Thẩm tổng?

Trực tiếp?

Anh ấy đã… tìm thấy cậu rồi sao?

Cảm giác sợ hãi xen lẫn một chút mong chờ khó tả dâng lên trong lòng Diệp Chu. Cậu đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt với mọi khó khăn trong cuộc sống, nhưng không bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình phải đối mặt với Thẩm Trình một lần nữa. Mối tình đầu, người đã từng là tất cả thế giới của cậu, nay lại trở thành tổng tài quyền lực của một tập đoàn lớn, và cậu, chỉ là một người mẫu ảnh nhỏ bé, đang sắp sửa bước vào cái lồng vàng mà anh giăng sẵn.

Đôi tay Diệp Chu siết chặt, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Cậu biết, cuộc gặp gỡ này sẽ thay đổi tất cả. Dù là hạnh phúc hay khổ đau, cậu cũng không còn đường lui nữa rồi.

"Được rồi," Diệp Chu hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. "Cứ sắp xếp đi. Em sẽ đến."

Khi cậu bước ra khỏi căn hộ nhỏ, ánh nắng cuối thu của Thành phố S chiếu rọi lên gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt cậu lại nhuốm một màu u buồn khó tả, tựa như có một cơn bão lớn đang dần hình thành trong lòng.