Chiều Thành phố S, nắng tắt sớm nhường chỗ cho những đám mây xám xịt kéo về từ phía biển. Diệp Chu đứng trước tòa nhà trụ sở của tập đoàn Trình Thị, ngước nhìn lên đỉnh cao chót vót của nó. Tòa nhà bọc kính xanh thẫm, phản chiếu sự lạnh lùng của một đế chế tài chính. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị khói bụi của đô thị tràn vào phổi, một vị đắng chát khác hẳn với vị muối mặn mòi, nồng nàn của biển Hải Nam.
Cậu chỉnh lại cổ chiếc áo sơ mi đã hơi sờn, dù đã cố chọn bộ đồ tươm tất nhất, nhưng khi đứng giữa sảnh lớn dát đá cẩm thạch của Trình Thị, Diệp Chu vẫn thấy mình như một kẻ lạc loài.
"Xin hỏi, tôi có hẹn với thư ký Tống," Diệp Chu nói với cô lễ tân, giọng cậu nhẹ nhàng nhưng có phần rụt rè.
Cô lễ tân nhìn cậu một lượt, ánh mắt có chút ngạc nhiên trước vẻ đẹp thanh khiết của người đối diện, rồi nhanh chóng mỉm cười chuyên nghiệp: "Mời ngài đi lối thang máy dành cho khách VIP lên tầng 68. Thư ký Tống đang đợi ngài."
Thang máy đi lên nhanh đến mức khiến tai Diệp Chu hơi ù đi. Cảm giác hẫng hụt trong lồng ngực không chỉ vì áp suất thay đổi, mà vì cậu biết, cánh cửa thang máy kia mở ra chính là mở ra một chương mới đầy sóng gió trong đời mình.
Cánh cửa gỗ gõ đỏ nặng nề của phòng tổng giám đốc mở ra. Thư ký Tống ra hiệu cho Diệp Chu bước vào rồi lặng lẽ lui ra, đóng cửa lại. Không gian bên trong rộng lớn, yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đặt trên bàn làm việc.
Thẩm Trình đang ngồi quay lưng về phía cửa, chiếc ghế da lớn che khuất bóng dáng anh.
"Tới rồi sao?"
Giọng nói ấy. Thấp và trầm, mang theo sự rung động của những dây đàn cũ bị lãng quên. Diệp Chu đứng chôn chân tại chỗ, đôi bàn tay giấu sau lưng siết chặt vào nhau. "Chào Thẩm tổng."
Thẩm Trình thong thả xoay ghế lại. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Một giây, hai giây... dường như cả một thế kỷ đã trôi qua. Trong mắt Thẩm Trình là sự lạnh lẽo như băng giá nghìn năm, nhưng ẩn sâu bên dưới là những ngọn lửa đang chực chờ bùng cháy. Còn trong mắt Diệp Chu, đó là sự bàng hoàng, tổn thương và cả một chút cam chịu.
"Tám năm," Thẩm Trình lên tiếng, anh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía cậu. Mỗi tiếng bước chân trên thảm dày đều như nện thẳng vào tim Diệp Chu. "Em trốn cũng giỏi thật, Diệp Chu."
Diệp Chu cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào gương mặt cương nghị, sắc sảo ấy. "Tôi không trốn. Tôi chỉ sống cuộc đời của mình."
"Cuộc đời của em là làm một người mẫu hạng bét, đi chụp những bộ ảnh rẻ tiền và sống trong cái ổ chuột đó sao?" Thẩm Trình đã đứng ngay trước mặt cậu, hơi thở mang theo mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt bao vây lấy cậu.
Diệp Chu run lên, cậu ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh nước nhưng ánh lên vẻ kiên cường: "Đúng, đó là cuộc đời của tôi. Nghèo khổ nhưng tự do. Không giống như Thẩm tổng, sống trong nhung lụa nhưng tâm hồn lại khô héo."
Thẩm Trình cười lạnh, anh đưa tay bóp chặt cằm cậu, ép cậu phải đối diện với mình. "Tự do? Để xem cái tự do của em đáng giá bao nhiêu khi mẹ em đang cần tiền phẫu thuật tim, và em gái em đang đứng trước nguy cơ phải bỏ học vì nợ nần ở quê nhà."
Diệp Chu chết lặng. Sắc mặt cậu trắng bệch như tờ giấy. Anh đã điều tra cậu. Anh biết tất cả những góc khuất tăm tối nhất mà cậu hằng che giấu.
"Anh... anh muốn gì?"
Thẩm Trình buông tay ra, anh quay lại bàn, cầm lên một xấp tài liệu và ném xuống trước mặt cậu. "Ký vào đây. Hợp đồng người mẫu độc quyền cho Trình Thị. Thời hạn 3 năm."
Diệp Chu nhìn lướt qua những điều khoản. Con số thù lao đủ để cậu giải quyết mọi khó khăn hiện tại, thậm chí là sống dư dả cả đời. Nhưng phía dưới có một dòng chữ nhỏ được viết thêm vào: “Bên B phải tuân thủ mọi sắp xếp cá nhân của Bên A trong suốt thời hạn hợp đồng.”
"Sắp xếp cá nhân? Nghĩa là sao?" Diệp Chu hỏi, giọng cậu lạc đi.
Thẩm Trình tiến lại gần, anh cúi xuống bên tai cậu, thì thầm bằng chất giọng ma mị: "Nghĩa là, em không chỉ bán hình ảnh của mình cho công ty, mà còn bán bản thân em cho tôi. Tôi muốn em có mặt khi tôi cần, ngủ ở nơi tôi chỉ định, và... thuộc về tôi như tám năm trước."
"Anh điên rồi! Đây là bao nuôi!" Diệp Chu hét lên, cậu lùi lại phía sau, va phải chiếc kệ sách.
"Gọi là bao nuôi cũng được, gọi là sự cứu rỗi cũng không sai," Thẩm Trình nhún vai, vẻ mặt thản nhiên đến tột cùng. "Diệp Chu, em không có tư cách để mặc cả. Hoặc là ký vào đây, mẹ em sẽ được điều trị ở bệnh viện tốt nhất thành phố S vào sáng mai. Hoặc là bước ra khỏi cửa này, và tiếp tục nhìn gia đình mình chìm trong tăm tối."
Nước mắt Diệp Chu rơi xuống, thấm nhòe trang giấy hợp đồng. Cậu hận anh. Cậu hận sự tàn nhẫn của anh, nhưng cậu càng hận bản thân mình vì đã yếu đuối đến mức không thể bảo vệ được người thân. Cậu nhớ về những buổi trưa ở Hải Nam, khi hai đứa trẻ cùng chia nhau củ khoai nướng, hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. Tại sao tương lai ấy lại trở thành một cái lồng vàng tù túng như thế này?
"Tại sao lại là tôi? Anh có thiếu người đâu?" Diệp Chu nấc nghẹn.
Thẩm Trình bước đến, dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt trên má cậu. Hành động dịu dàng một cách lạ lùng nhưng ánh mắt lại tràn đầy chiếm hữu. "Vì em là Diệp Chu. Vì trên đời này, chỉ có em mới khiến tôi thấy hận đến mức muốn giam cầm, nhưng cũng yêu đến mức muốn hủy hoại."
Trong căn phòng vắng lặng, chỉ còn tiếng sột soạt của cây bút máy. Diệp Chu đặt bút ký tên mình vào bản hợp đồng định mệnh. Từng nét chữ như những sợi xích vô hình quấn chặt lấy cổ chân cậu.
Sau khi ký xong, Thẩm Trình thu hồi bản hợp đồng, gương mặt anh dịu đi đôi chút nhưng vẫn đầy vẻ quyền uy.
"Tối nay, dọn đồ đến căn hộ ở khu Central Park. Thư ký Tống sẽ đưa em đi. Đừng mang theo mấy thứ đồ cũ kỹ của em, ở đó có tất cả những gì em cần."
"Tôi muốn về thăm mẹ một lần trước khi..."
"Không cần," Thẩm Trình cắt ngang. "Tôi đã sắp xếp bác sĩ về Hải Nam đón bà ấy lên đây. Em chỉ cần làm tốt nhiệm vụ của mình."
Diệp Chu cảm thấy mình như một con búp bê vải bị người ta điều khiển. Cậu lầm lũi bước ra khỏi phòng. Khi đi qua hành lang dài, cậu thấy những nhân viên của Trình Thị đang tất bật làm việc, ai nấy đều có vẻ ngoài hào nhoáng. Không ai biết rằng, đằng sau cánh cửa kia, một bản hợp đồng mua bán linh hồn vừa được thiết lập.
Buổi tối hôm đó, Thành phố S lên đèn rực rỡ. Thư ký Tống đưa Diệp Chu đến một căn hộ penthouse nằm trên tầng cao nhất của một tòa chung cư cao cấp. Từ đây có thể nhìn bao quát cả dòng sông S uốn lượn và những tòa nhà chọc trời.
"Diệp tiên sinh, đây là thẻ từ và mật khẩu nhà. Thẩm tổng nói ngài cứ tự nhiên," Thư ký Tống nói rồi cúi chào, để lại Diệp Chu một mình giữa không gian rộng lớn và xa lạ.
Căn hộ được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng cực kỳ sang trọng. Tông màu xám và trắng chủ đạo tạo cảm giác lạnh lẽo. Diệp Chu ngồi bệt xuống sàn nhà trải thảm lông cừu mềm mại, vòng tay ôm lấy đầu gối. Cậu nhớ cái mùi gỗ mục của căn nhà lá ở quê, nhớ tiếng sóng vỗ rì rào ngoài hiên mỗi đêm. Ở đó nghèo thật, nhưng cậu được là chính mình. Còn ở đây, cậu là gì?
Cậu đi vào phòng tắm, nhìn mình trong chiếc gương lớn bọc vàng. Cậu bắt đầu cởi bỏ quần áo. Từng món một. Dưới ánh đèn led trắng, làn da của cậu trắng nõn nà nhưng gầy yếu. Trên vai trái vẫn còn một vết sẹo nhỏ — dấu tích của một lần anh và cậu leo cây hái dừa ở Hải Nam bị ngã.
Hồi đó, Thẩm Trình đã cuống quýt cả lên, anh thổi nhẹ vào vết thương của cậu, vừa mắng vừa thương: "Chu Chu, em phải cẩn thận chứ, em đau một thì anh đau mười."
Nước mắt lại trào ra. Diệp Chu xả nước lạnh, để dòng nước dội từ đỉnh đầu xuống, cố gắng gột rửa đi những ký ức ngọt ngào mà đau đớn ấy.
Bỗng nhiên, tiếng cửa mã số vang lên "tít tít". Diệp Chu giật mình, vội vàng lấy khăn tắm quấn quanh hông. Cửa phòng tắm mở ra, Thẩm Trình đứng đó, trên tay vẫn cầm chiếc áo khoác vest, cà vạt đã nới lỏng.
Ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy Diệp Chu trong tình trạng sũng nước, những giọt nước đọng trên làn da trắng ngần lấp lánh như những hạt ngọc.
"Em tắm lâu quá đấy," Thẩm Trình bước vào, thu hẹp khoảng cách.
Diệp Chu lùi lại, lưng chạm vào bức tường gạch men lạnh ngắt. "Anh... anh nói là tối nay anh có tiệc xã giao mà?"
"Tiệc tùng nào quan trọng bằng việc kiểm tra 'món hàng' mới mua về chứ?" Thẩm Trình nhếch môi. Anh đưa tay chạm vào bờ vai đang run rẩy của Diệp Chu, ngón tay lướt nhẹ lên vết sẹo nhỏ năm nào.
Hơi ấm từ bàn tay anh khiến Diệp Chu rùng mình. Một cảm giác quen thuộc đến đáng sợ trỗi dậy. Tình yêu và hận thù, dục vọng và sự ghê tởm đan xen vào nhau, biến không khí trong phòng tắm trở nên đặc quánh và nóng bỏng.
Thẩm Trình cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả lên cổ cậu. "Diệp Chu, em còn nhớ chúng ta đã từng làm gì dưới gốc dừa năm ấy không? Hôm nay, tôi sẽ dạy em cách làm điều đó giữa lòng thành phố này."
Bóng tối phủ xuống, che khuất những giọt nước mắt của Diệp Chu, chỉ còn lại tiếng thở dốc và sự va chạm của hai cơ thể vừa xa lạ vừa quá đỗi quen thuộc. Gương vỡ chưa lành, nhưng những mảnh vỡ đã bắt đầu cứa vào nhau, tạo nên những vết thương mới sắc lẹm.