Ánh nắng buổi sớm của Thành phố S không mang theo vị mặn nồng nàn của biển, mà nó hanh hao, xuyên qua lớp kính cường lực của căn hộ penthouse, rọi thẳng vào gương mặt tái nhợt của Diệp Chu. Cậu thức dậy với cảm giác toàn thân như bị một cỗ xe nặng nề nghiến qua. Sự đau nhức từ thắt lưng truyền đến từng dây thần kinh, nhắc nhở cậu về những gì đã xảy ra trong bóng tối đêm qua.
Bên cạnh cậu, vị trí vốn dĩ thuộc về chủ nhân của căn nhà này đã trống không, chỉ còn lại hơi ấm nhàn nhạt và mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng của Thẩm Trình.
Diệp Chu ngồi dậy, kéo chiếc chăn lụa che đi những dấu vết đỏ thẫm rải rác trên làn da trắng sứ. Cậu nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Tám năm trước, cậu rời đi vì sự hèn nhát của số phận. Tám năm sau, cậu trở lại, nằm dưới thân anh vì sự nghiệt ngã của đồng tiền. Có lẽ, trong mắt Thẩm Trình, cậu giờ đây cũng chỉ giống như một món đồ nội thất xa xỉ, có giá trị sử dụng nhưng không cần sự tôn trọng.
Cậu lê bước vào phòng tắm, cố tình tránh ánh nhìn của chính mình trong gương. Khi dòng nước nóng xối xả tuôn xuống, Diệp Chu bỗng thấy tầm mắt nhòe đi. Ký ức — thứ mà cậu luôn cố gắng khóa chặt trong một chiếc hộp rỉ sét ở góc tối tâm hồn — bỗng dưng vỡ òa ra.
Đó là một buổi chiều hè ở Hải Nam, mười năm về trước.
Hải Nam khi ấy trong ký ức của Diệp Chu là những dải cát trắng mịn trải dài đến tận chân trời, là bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, và là bóng dáng của một thiếu niên tên Thẩm Trình. Khi đó, Thẩm Trình chưa phải là tổng tài cao ngạo của Trình Thị. Anh chỉ là một "thiếu gia thành phố" bị gia đình đưa về quê dưỡng bệnh sau một biến cố tâm lý.
Lần đầu họ gặp nhau là dưới tán cây bàng già che bóng mát cả một góc sân nhà bà nội Thẩm Trình. Diệp Chu, khi ấy mới mười lăm tuổi, xách một rổ dừa xiêm sang biếu bà. Cậu đứng đó, chân lấm tay bùn, nhìn thấy một chàng trai mặc áo sơ mi trắng sạch sẽ, ngồi đọc sách trên chiếc võng tre.
"Này, cậu là ai?" Diệp Chu tò mò hỏi, giọng nói mang đậm âm hưởng mộc mạc của vùng biển.
Thẩm Trình ngẩng đầu. Ánh mắt anh lúc đó không lạnh lùng như bây giờ, mà mang một nỗi buồn mênh mông như biển đêm. Anh nhìn cậu bé gầy gò với đôi mắt sáng rực như chứa cả bầu trời đầy sao, rồi khẽ đáp: "Tôi là Thẩm Trình. Cậu là người hàng xóm mà bà tôi hay nhắc đến sao?"
Từ buổi chiều ấy, cuộc đời của hai thiếu niên vốn thuộc về hai thế giới khác nhau bắt đầu giao nhau tại vùng quê nghèo Hải Nam.
Diệp Chu dạy Thẩm Trình cách trèo dừa, cách gỡ lưới bắt cá mỗi khi thủy triều rút. Còn Thẩm Trình dạy Diệp Chu học toán, kể cho cậu nghe về những tòa nhà cao chọc trời và ánh đèn neon rực rỡ ở Thành phố S — nơi mà Diệp Chu hằng mơ ước nhưng cũng đầy sợ hãi.
Có một lần, Diệp Chu trèo lên cây dừa cao nhất để chọn quả ngọt nhất cho Thẩm Trình. Chẳng may, một cành dừa mục gãy xuống, cậu ngã nhào. May mắn là chỉ ngã xuống bãi cát mềm, nhưng một mảnh vỏ dừa sắc lẹm đã rạch một đường dài trên vai trái của cậu.
Thẩm Trình lúc đó sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu. Anh cuống cuồng chạy lại, xé chiếc áo sơ mi đắt tiền của mình để băng bó vết thương cho cậu.
"Em điên à? Chỉ là mấy quả dừa thôi mà, có cần liều mạng thế không?" Thẩm Trình vừa mắng vừa run rẩy, đôi mắt anh đỏ hoe.
Diệp Chu dù đau đến ứa nước mắt nhưng vẫn cười toe toét: "Tại anh nói thích uống nước dừa ngọt mà. Em không sao, da thịt ở quê bền lắm, không dễ hỏng như đồ thành phố đâu."
Thẩm Trình đột ngột ôm chầm lấy cậu. Hơi ấm của thiếu niên mười bảy tuổi bao bọc lấy cậu, mùi mồ hôi hòa quyện với mùi nắng biển. Anh thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng hổi: "Diệp Chu, sau này đừng làm mình bị thương nữa. Anh sẽ đau lắm."
Cái "đau" năm đó là sự xót xa của tình yêu đầu đời trong sáng. Còn cái "đau" của bây giờ, là sự dằn vặt của hai linh hồn đã bị tổn thương quá nhiều bởi thực tại.
Tiếng gõ cửa phòng ngủ cắt đứt dòng hồi ức của Diệp Chu.
"Diệp tiên sinh, ngài đã tỉnh chưa? Thẩm tổng dặn ngài xuống dùng bữa sáng." Giọng của một người quản gia già vang lên đều đều.
Diệp Chu vội vàng mặc bộ quần áo mới mà Thẩm Trình đã chuẩn bị — một bộ đồ mặc nhà bằng lụa cao cấp, mềm mại nhưng lại khiến cậu thấy ngột ngạt. Cậu bước xuống phòng ăn. Thẩm Trình đang ngồi đó, thong thả đọc báo và nhấp một ngụm cà phê đen. Anh vẫn như cũ, lạnh lùng, xa cách, hệt như người đàn ông đã cưỡng ép cậu đêm qua chưa từng tồn tại.
"Ngồi đi," Thẩm Trình không ngẩng đầu lên, chỉ ra lệnh ngắn gọn.
Diệp Chu im lặng ngồi xuống đối diện anh. Trên bàn là một bữa sáng kiểu Tây thịnh soạn, nhưng cậu chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào. Cậu nhớ bát cháo trắng ăn kèm với cá khô kho mặn của mẹ ở Hải Nam.
"Ăn cho hết," Thẩm Trình lúc này mới hạ tờ báo xuống, ánh mắt sắc lẹm quét qua gương mặt nhợt nhạt của cậu. "Hợp đồng đã ký, em phải có trách nhiệm giữ gìn sức khỏe. Tôi không muốn bao nuôi một người mẫu chỉ còn da bọc xương."
Diệp Chu siết chặt chiếc nĩa bạc trong tay, giọng cậu khàn khàn: "Mẹ tôi... khi nào bà ấy mới được đưa lên đây?"
"Xe cứu thương chuyên dụng đã xuất phát từ 4 giờ sáng. Nếu không có gì thay đổi, chiều tối nay bà ấy sẽ nhập viện quốc tế S," Thẩm Trình nói, rồi anh đặt một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn, đẩy về phía cậu. "Mật khẩu là ngày chúng ta gặp nhau lần đầu ở Hải Nam. Số tiền trong này tùy em sử dụng, nhưng tuyệt đối không được dùng nó để rời khỏi tôi."
Diệp Chu nhìn chiếc thẻ, lòng đau thắt lại. Ngày họ gặp nhau lần đầu... hóa ra anh vẫn nhớ. Nhưng sự ghi nhớ ấy không mang lại hơi ấm, mà lại là một sự mỉa mai cay đắng. Anh dùng cái ngày bắt đầu tình yêu để khóa chặt xiềng xích của một bản hợp đồng bao nuôi.
"Thẩm Trình, anh làm vậy để làm gì?" Diệp Chu đột nhiên lên tiếng, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào anh, đầy u uất. "Nếu anh hận tôi, anh có thể sỉ nhục tôi, đánh đuổi tôi. Tại sao lại phải dùng cách này để giữ tôi lại? Anh không thấy mệt sao khi phải nhìn thấy kẻ đã phản bội mình mỗi ngày?"
Thẩm Trình khựng lại. Anh đặt tách cà phê xuống đĩa sứ, tiếng va chạm lách cách khô khốc. Anh đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, nhoài người về phía cậu. Khoảng cách gần đến mức Diệp Chu có thể thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt đen thẳm ấy.
"Vì tôi muốn em phải nhìn thấy tôi mỗi ngày, để em biết rằng dù em có chạy trốn đến chân trời góc biển nào, cuối cùng vẫn phải quỳ dưới chân tôi," giọng anh thấp xuống, chứa đựng một sự chiếm hữu điên cuồng. "Và vì... tôi vẫn chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng cho việc tại sao năm đó em lại biến mất."
Diệp Chu mím môi, quay mặt đi. "Đã qua rồi, có gì để nói đâu."
"Chưa qua!" Thẩm Trình gầm nhẹ, anh nắm lấy cằm cậu, ép cậu quay lại. "Đối với em có lẽ là xong rồi, nhưng đối với tôi, nó chỉ mới bắt đầu. Diệp Chu, em ký vào bản hợp đồng đó, nghĩa là em đã bán mạng cho tôi. Đừng mong tôi sẽ nương tay."
Thẩm Trình buông tay, cầm lấy áo khoác và bước ra ngoài. Tiếng cửa đóng sầm lại vang vọng khắp căn hộ rộng lớn, để lại Diệp Chu một mình với bữa sáng nguội ngắt và những mảnh vỡ ký ức đang cứa nát trái tim.
Chiều hôm đó, Diệp Chu đến bệnh viện.
Nhìn thấy mẹ mình — bà Diệp — nằm trên chiếc giường trắng muốt với những thiết bị y tế tân tiến nhất, nước mắt cậu không ngừng rơi. Bà vẫn gầy gò, hốc hác như thế, nhưng hơi thở đã ổn định hơn nhờ các bác sĩ giỏi nhất thành phố S.
Cậu ngồi bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay gân guốc của mẹ. Cậu thầm hứa, dù phải đánh đổi bất cứ điều gì, kể cả lòng tự trọng cuối cùng, cậu cũng sẽ cứu lấy bà.
Điện thoại trong túi áo rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, nhưng cậu biết đó là ai.
“Tối nay có một buổi tiệc từ thiện của giới doanh nhân. Tôi sẽ cho người đến đón em lúc 7 giờ. Ăn mặc cho tử tế, hôm nay em là người của tôi.”
Diệp Chu tắt màn hình điện thoại. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện. Thành phố S về chiều rực rỡ và lộng lẫy, nhưng trong mắt cậu, nó chỉ là một mê cung không có lối thoát.
Cậu nhớ biển. Nhớ cái nghèo của Hải Nam nhưng tâm hồn thanh thản. Ở đó, cậu có thể nhìn về phía chân trời và mơ mộng. Còn ở đây, ngay cả việc thở cũng khiến cậu thấy đau đớn.
7 giờ tối.
Một chiếc Maybach đen bóng đậu dưới sảnh bệnh viện. Thư ký Tống bước xuống, cung kính mở cửa cho Diệp Chu. Cậu bước lên xe, trong lòng tràn ngập sự bất an.
Cậu không biết rằng, buổi tiệc tối nay không chỉ là một sự kiện xã giao thông thường. Đó là nơi Thẩm Trình sẽ công khai sự hiện diện của cậu trước mặt giới thượng lưu Thành phố S, bắt đầu một trò chơi mà ở đó, cậu chỉ là một con tốt thí, còn anh là người cầm lái định mệnh.
Chiếc xe lao vút đi trong ánh đèn màu của đô thị, mang theo một trái tim đầy rẫy những vết sẹo và một tương lai mù mịt như sương mù trên biển Hải Nam lúc rạng đông.