MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Trở Thành "Chim Trong Lồng" Của Người CũChương 4: Hào Quang Và Xiềng Xích

Sau Khi Trở Thành "Chim Trong Lồng" Của Người Cũ

Chương 4: Hào Quang Và Xiềng Xích

1,727 từ · ~9 phút đọc

Thành phố S khi về đêm khoác lên mình một bộ cánh lộng lẫy đến nghẹt thở. Những tòa nhà chọc trời rực rỡ ánh đèn màu, soi bóng xuống dòng sông S phẳng lặng như gương. Tại sảnh khách sạn Grand Plaza, hàng dài những chiếc xe sang trọng nối đuôi nhau, thảm đỏ trải dài từ cửa xe đến tận sảnh lớn, nơi diễn ra buổi tiệc từ thiện của giới thượng lưu.

Diệp Chu ngồi trong chiếc Maybach, đôi tay không tự chủ được mà bấu chặt vào gấu áo. Cậu đang mặc một bộ vest màu trắng ngà, chất liệu lụa satin cao cấp ôm sát lấy cơ thể thanh mảnh. Màu trắng tinh khôi ấy càng làm tôn lên làn da hơi nhợt nhạt và đôi mắt trong veo đầy vẻ u uất của cậu. Đây là bộ đồ mà Thẩm Trình đã đích thân chọn, anh nói rằng màu trắng rất hợp với sự "thanh thuần" mà cậu luôn cố gắng giữ gìn.

Cửa xe mở ra, Thẩm Trình đã đứng đợi sẵn. Anh mặc bộ vest đen cổ điển, phong thái đĩnh đạc và quyền lực. Khi nhìn thấy Diệp Chu bước ra, ánh mắt anh tối sầm lại một chút, chứa đựng sự hài lòng xen lẫn dục vọng chiếm hữu không che giấu. Anh đưa cánh tay ra, ý bảo cậu hãy khoác lấy.

"Tự nhiên một chút," Thẩm Trình thì thầm, giọng nói trầm thấp bên tai cậu. "Em không muốn mẹ em nghe thấy bất cứ tin tức không hay nào về buổi tối hôm nay đâu, đúng không?"

Diệp Chu run lên, cậu đành đặt tay mình lên cánh tay rắn chắc của anh. Cảm giác ấm nóng truyền qua lớp vải khiến cậu thấy nôn nao. Hai người bước vào sảnh tiệc, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt.

"Đó là ai vậy? Người đi cùng Thẩm tổng ấy?" "Hình như là người mẫu mới của dòng nước hoa Mystère. Nhìn đẹp thật, thanh khiết quá." "Thanh khiết gì chứ, chắc lại là một món đồ chơi mới thôi."

Những lời nói cay độc ấy lọt vào tai Diệp Chu, khiến cậu cảm thấy như mình đang đứng trần trụi giữa đám đông. Cậu cúi thấp đầu, nhưng Thẩm Trình lại dùng tay nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào đám đông hoa lệ kia.

"Ngẩng đầu lên. Ở bên cạnh tôi, em không được phép cúi đầu trước bất kỳ ai," Thẩm Trình dõng dạc nói, đủ để những người xung quanh nghe thấy. Sự bảo hộ này vừa khiến Diệp Chu thấy nhẹ lòng, nhưng cũng khiến cậu thấy sợ hãi. Đó không phải là sự bảo hộ của một người tình, mà là sự bảo hộ của một chủ nhân đối với món đồ quý giá của mình.

Buổi tiệc diễn ra với những bài phát biểu sáo rỗng và những cuộc trò chuyện mang đầy tính lợi ích. Diệp Chu đứng bên cạnh Thẩm Trình như một bóng ma xinh đẹp. Cậu không uống rượu, chỉ lặng lẽ quan sát.

Bỗng nhiên, một người đàn ông trung niên với gương mặt xảo quyệt tiến lại gần, trên tay cầm ly rượu vang đỏ. Hắn ta là Vương đại gia, một gã nổi tiếng với thói trăng hoa và sở thích sưu tầm những "trai đẹp" trong giới người mẫu.

"Thẩm tổng, thật là có mắt nhìn người! Cậu bé này... tên là gì nhỉ? Nhìn thật khiến người ta muốn che chở," gã Vương vừa nói vừa đưa tay định chạm vào vai Diệp Chu.

Trong nháy mắt, bàn tay của Thẩm Trình đã chặn đứng gã lại. Lực tay mạnh đến mức gã Vương phải nhăn mặt. Ánh mắt Thẩm Trình lúc này lạnh lẽo như một lưỡi dao vừa rút ra khỏi bao.

"Vương tổng, dường như ngài uống hơi nhiều rồi. Người của tôi, không phải ai cũng có thể chạm vào," Thẩm Trình gằn giọng.

Gã Vương tái mặt, vội vàng rút tay lại, lắp bắp: "Thật... thật xin lỗi Thẩm tổng. Tôi chỉ muốn khen ngợi cậu ấy một chút thôi."

Sau khi gã Vương rời đi, Thẩm Trình quay sang nhìn Diệp Chu. Thấy cậu đang run rẩy, anh bỗng nhiên kéo sát cậu vào lòng, vòng tay siết chặt eo cậu. "Sợ sao? Đã bảo rồi, ở cạnh tôi, không ai dám làm hại em. Nhưng đổi lại, em phải ngoan ngoãn."

Diệp Chu không nói gì, cậu cảm thấy kiệt sức. Cái không khí xa hoa này, những con người đeo mặt nạ này khiến cậu nhớ Hải Nam điên cuồng.

Cậu nhớ về một đêm trăng thanh gió mát ở quê hương. Khi đó, anh và cậu mới chỉ mười sáu, mười bảy. Họ cùng nhau trốn bà ra bờ biển, nằm dài trên cát trắng mịn màng, nghe tiếng sóng vỗ rì rào như lời thủ thỉ của đại dương.

"Chu Chu, sau này nếu anh giàu có, anh sẽ mua cả một hòn đảo ở đây cho em. Chúng ta sẽ xây một ngôi nhà nhỏ, ngày ngày đi bắt cá, đêm đêm ngắm trăng. Không có ai quấy rầy, chỉ có hai chúng ta thôi," Thẩm Trình lúc đó đã nói như thế khi tay anh đan chặt vào tay cậu.

Diệp Chu khi ấy đã cười, nụ cười trong trẻo hơn cả ánh trăng: "Em không cần đảo lớn, em chỉ cần anh thôi. Dù anh nghèo hay giàu, chỉ cần là anh, em đều bằng lòng."

Lời hứa dưới ánh trăng năm ấy giờ đây giống như một nhát dao đâm xuyên qua thực tại. Thẩm Trình đã giàu, rất giàu, nhưng anh không mua đảo cho cậu. Anh mua chính cậu.

Buổi tiệc cuối cùng cũng kết thúc. Thẩm Trình không đưa cậu về bệnh viện thăm mẹ mà trực tiếp đưa về penthouse. Trên xe, anh không nói một lời nào, nhưng không khí đặc quánh sự căng thẳng và dục vọng đang kìm nén.

Vừa bước vào nhà, Thẩm Trình đã đẩy Diệp Chu vào bức tường lạnh lẽo. Anh hôn cậu, một nụ hôn nồng cháy nhưng cũng đầy sự trừng phạt. Anh gặm nhấm đôi môi cậu cho đến khi vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng.

"Hôm nay em nhìn gã họ Vương kia lâu quá đấy," Thẩm Trình thì thầm giữa những nụ hôn, giọng nói khàn đặc. "Em có biết tôi muốn móc mắt gã ngay lúc đó không?"

"Tôi không có..." Diệp Chu cố gắng phản kháng nhưng sức lực của cậu làm sao địch lại một người đàn ông đang trong cơn ghen tuông điên cuồng.

Thẩm Trình bế thốc cậu lên, ném xuống chiếc giường lớn trong phòng ngủ. Ánh đèn phòng mờ ảo càng làm tăng thêm sự ám muội. Anh bắt đầu tháo cà vạt, đôi mắt khóa chặt lấy cậu như một con báo đã nhắm trúng con mồi.

"Diệp Chu, em là của tôi. Từng sợi tóc, từng tấc da thịt này đều thuộc về tôi. Tám năm trước em đã nợ tôi, bây giờ tôi sẽ thu cả vốn lẫn lãi."

Anh bắt đầu cởi bỏ bộ vest trắng ngà trên người cậu. Từng chiếc cúc áo được tháo ra, lộ ra bờ vai mảnh dẻ và xương quai xanh tinh xảo. Thẩm Trình cúi xuống, hôn lên vết sẹo nhỏ trên vai cậu — vết sẹo của những ngày Hải Nam cũ kỹ. Nhưng nụ hôn này không phải để chữa lành, mà là để khẳng định chủ quyền.

Bàn tay anh vuốt ve khắp cơ thể cậu, khơi dậy những cảm giác mà Diệp Chu đã cố gắng chôn giấu. Cậu hận mình vì vẫn còn rung động trước sự chạm vào của anh. Cậu hận mình vì cơ thể này vẫn còn nhớ rõ từng cái chạm của Thẩm Trình.

"Đừng... Thẩm Trình... làm ơn..." Diệp Chu nấc nghẹn, nước mắt trào ra.

Nhưng Thẩm Trình dường như không nghe thấy. Anh đang đắm chìm trong sự chiếm hữu. Anh muốn dùng nỗi đau và khoái lạc để lấp đầy khoảng trống tám năm qua. Đêm đó, trong căn penthouse lộng lẫy, sự ngọt ngào của dục vọng hòa quyện với vị đắng của những giọt nước mắt.

Thẩm Trình di chuyển từ cổ xuống ngực cậu, để lại những dấu vết đỏ thẫm như những đóa hoa anh đào nở rộ trên nền tuyết trắng. Mỗi nơi anh đi qua đều như thiêu đốt linh hồn Diệp Chu. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn, chỉ có thể bám víu lấy người đàn ông đang hành hạ mình để không bị nhấn chìm.

"Nói đi, em là của ai?" Thẩm Trình thì thầm, giọng nói như mê hoặc.

"Của... của anh..." Diệp Chu run rẩy đáp, hơi thở đứt quãng.

Sự thỏa mãn lóe lên trong mắt Thẩm Trình. Anh đi sâu vào cậu, một sự xâm nhập đầy mạnh mẽ nhưng cũng ẩn chứa chút dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra. Cậu ôm chặt lấy cổ anh, tiếng rên rỉ thoát ra từ đôi môi sưng mọng, hòa vào tiếng gió rít qua khe cửa sổ của Thành phố S.

Họ quấn lấy nhau, như hai kẻ đang cố gắng sưởi ấm cho nhau giữa mùa đông giá rét, nhưng thực chất lại đang làm tổn thương nhau bằng những mảnh vỡ của quá khứ.

Khi mọi thứ lắng xuống, Thẩm Trình ôm lấy Diệp Chu từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu. Hơi thở anh đã dần ổn định.

"Ngày mai, em sẽ bắt đầu buổi chụp hình chính thức cho Mystère. Sẽ có rất nhiều người ở đó, đừng làm tôi mất mặt," anh nói, giọng điệu đã trở lại sự lạnh lùng thường thấy.

Diệp Chu mệt mỏi nhắm mắt lại. "Tôi biết rồi."

Cậu nhìn qua cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ nhưng sao cậu thấy nó xa vời quá. Trong bóng tối, cậu thầm gọi tên Hải Nam, gọi tên người thiếu niên Thẩm Trình năm ấy. Người đang ôm cậu lúc này... vừa là người cậu yêu nhất, cũng là người khiến cậu đau đớn nhất.

Gương vỡ rồi, dù có gắn lại thì những vết nứt vẫn còn đó. Liệu đến cuối cùng, chúng ta có thể thực sự tìm lại được sự lành lặn như lúc ban đầu?