MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Trở Thành "Chim Trong Lồng" Của Người CũChương 5: Ánh Đèn Sân Khấu Và Những Góc Khuất

Sau Khi Trở Thành "Chim Trong Lồng" Của Người Cũ

Chương 5: Ánh Đèn Sân Khấu Và Những Góc Khuất

1,883 từ · ~10 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, Thành phố S bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám nhạt. Diệp Chu tỉnh dậy khi ánh sáng yếu ớt lách qua khe rèm lụa. Thẩm Trình đã đi từ sớm, chỉ để lại một mẩu giấy ngắn gọn đặt trên bàn trang điểm: "Xe sẽ đón em lúc 8 giờ. Đừng để tôi thất vọng."

Từng con chữ cứng cáp, sắc lạnh như chính chủ nhân của nó. Diệp Chu nhìn vào gương, dấu hằn đỏ trên cổ vẫn còn rõ mồn một. Cậu dùng một chút kem nền che đi vết tích của đêm qua, cố gắng thu dọn lại mảnh hồn tan nát của mình để chuẩn bị đối mặt với thế giới đầy rẫy sự phán xét bên ngoài.

Địa điểm chụp hình cho dòng nước hoa Mystère là một studio khổng lồ nằm ở khu công nghiệp cũ đã được cải tạo thành trung tâm nghệ thuật. Khi Diệp Chu bước vào, không gian đã rộn ràng tiếng máy ảnh, tiếng quát tháo của đạo diễn hình ảnh và mùi keo xịt tóc nồng nặc.

"Cậu là Diệp Chu?" Một người đàn ông trung niên đeo kính gọng tròn, vẻ mặt khắt khe tiến lại gần. Đây là Trần Minh, nhiếp ảnh gia hàng đầu giới thời trang, người nổi tiếng với cái tôi lớn và sự cầu toàn đến cực đoan.

"Vâng, chào anh Trần." Diệp Chu hơi cúi đầu.

Trần Minh đánh mắt nhìn cậu từ đầu đến chân, đôi lông mày nhíu lại: "Trông cậu hơi nhợt nhạt. Dòng nước hoa này mang tên 'Bí ẩn', nó cần sự quyến rũ chết người nhưng phải thanh thoát. Thẩm tổng nói cậu có tố chất đó, nhưng hiện tại tôi chỉ thấy một cậu nhóc thiếu ngủ."

Diệp Chu không bào chữa, cậu chỉ nhẹ nhàng đáp: "Tôi sẽ cố gắng không làm ảnh hưởng đến tiến độ của mọi người."

Trong khi Diệp Chu vào phòng hóa trang, những tiếng xì xào lại bắt đầu trỗi dậy. Tống Dương – người mẫu cũ vừa bị hủy hợp đồng – cũng có mặt ở đó để thu dọn đồ đạc cuối cùng. Anh ta nhìn Diệp Chu bằng ánh mắt đầy thù hận và khinh miệt.

"À, ra là đây là 'người mới' mà Thẩm tổng cưng chiều sao?" Tống Dương lên tiếng, giọng nói mỉa mai vang vọng khắp phòng. "Nhìn cũng bình thường thôi, chắc là giỏi ở 'mảng khác' nên mới leo lên được vị trí này."

Cả phòng bỗng chốc im bặt. Diệp Chu đang ngồi để thợ trang điểm dặm phấn, tay cậu siết chặt lấy vạt áo. Cậu muốn phản kháng, muốn hét lên rằng mình không phải hạng người như thế, nhưng sự thật rằng cậu đang ở trong căn penthouse của Thẩm Trình khiến lời nói bị nghẹn lại nơi cổ họng.

"Tống Dương, anh quá lời rồi." Một giọng nói trầm thấp, đầy uy lực vang lên từ cửa phòng.

Mọi người quay lại. Thẩm Trình đứng đó, hai tay đút túi quần, gương mặt không một chút biểu cảm nhưng sát khí tỏa ra khiến Tống Dương lập tức ngậm miệng.

"Thẩm... Thẩm tổng, tôi chỉ đang đùa một chút." Tống Dương lắp bắp.

"Công ty tôi không cần những người mẫu dùng miệng để kiếm chuyện hơn là dùng thần thái để làm việc. Ra ngoài ngay." Thẩm Trình ra lệnh, giọng nói không quá cao nhưng khiến người ta lạnh sống lưng.

Anh bước tới sau lưng Diệp Chu, nhìn cậu qua gương. Hai ánh mắt giao nhau. Diệp Chu thấy trong mắt anh sự che chở, nhưng cũng thấy cả sự áp đặt nặng nề. Thẩm Trình đặt tay lên vai cậu, bóp nhẹ: "Làm cho tốt. Đừng để những kẻ vô danh làm lung lạc."

Buổi chụp hình bắt đầu. Bối cảnh được dựng theo phong cách đô thị cổ điển với những làn khói mờ ảo và ánh đèn vàng mờ. Diệp Chu đứng trước ống kính, ban đầu cậu vẫn còn gượng gạo. Ánh đèn flash chớp liên tục khiến cậu chói mắt, và sự hiện diện của Thẩm Trình ở một góc tối quan sát làm cậu căng thẳng.

"Chưa được! Diệp Chu, cậu đang quá cứng nhắc!" Trần Minh hét lên qua ống kính. "Tôi cần cậu buông lỏng. Hãy nghĩ về một điều gì đó khiến cậu đau đớn nhưng lại không thể buông bỏ. Một sự mâu thuẫn giữa khao khát và sự cự tuyệt!"

Diệp Chu đứng lặng đi giữa phim trường. Đau đớn nhưng không thể buông bỏ?

Cậu nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, cậu thấy mình lại đang ở trên bờ biển Hải Nam năm ấy. Cậu thấy hình ảnh thiếu niên Thẩm Trình chạy dưới nắng, thấy nụ cười của anh khi tặng cậu chiếc vỏ ốc đẹp nhất. Và rồi, hình ảnh ấy biến thành Thẩm Trình của hiện tại – người đàn ông đã dùng bản hợp đồng để xích chân cậu, người đã lấy mẹ cậu ra để ép buộc cậu phục tùng.

Nỗi hận thù, tình yêu, sự biết ơn và lòng tự trọng bị chà đạp... tất cả hòa quyện thành một luồng cảm giác mãnh liệt cuộn trào trong lồng ngực.

Diệp Chu mở mắt ra. Ánh mắt cậu bấy giờ không còn là sự rụt rè của một người mẫu mới vào nghề. Nó là sự u uất, là sự gợi cảm của một con chim bị nhốt trong lồng vàng, vừa muốn cầu xin sự thương hại, vừa muốn dùng móng vuốt để xé nát thực tại.

Tách! Tách! Tách!

"Tuyệt vời! Chính là nó!" Trần Minh phấn khích reo lên. "Giữ nguyên ánh mắt đó! Tuyệt lắm!"

Thẩm Trình đứng trong bóng tối, nhìn người con trai đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh đèn kia. Trái tim anh bỗng nhói lên một nhịp. Anh nhận ra rằng, dù anh có giam cầm cơ thể cậu trong căn penthouse, thì tâm hồn của Diệp Chu – cái phần kiên cường và đầy linh tính ấy – vẫn là thứ mà anh chưa bao giờ thực sự chạm tới được. Càng cố giữ chặt, cậu càng có vẻ như sẵn sàng tan biến bất cứ lúc nào.

Sau buổi chụp hình kéo dài 8 tiếng đồng hồ, Diệp Chu gần như kiệt sức. Khi cậu đang tẩy trang trong phòng riêng, cửa phòng mở ra. Thẩm Trình bước vào, tay cầm một bó hoa hồng trắng và một chiếc hộp nhỏ.

"Em làm tốt hơn tôi nghĩ." Thẩm Trình đặt bó hoa lên bàn. "Đây là quà thưởng cho sự nỗ lực ngày hôm nay."

Diệp Chu nhìn bó hoa, rồi nhìn vào chiếc hộp. Bên trong là một sợi dây chuyền bạch kim với mặt là một viên đá xanh thẫm như màu nước biển.

"Tôi không cần quà." Diệp Chu nhỏ giọng. "Tôi chỉ muốn được vào bệnh viện thăm mẹ lâu hơn một chút."

Thẩm Trình khựng lại, nụ cười nhạt trên môi biến mất. Anh tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cậu: "Em luôn muốn mặc cả với tôi bằng sự xa cách này sao? Diệp Chu, em nên nhớ, tôi có thể cho em tất cả, cũng có thể lấy đi tất cả."

"Tôi biết." Diệp Chu nhìn anh, không hề né tránh. "Anh đã lấy đi tự do của tôi rồi, còn gì để lấy nữa đâu?"

Không khí trong phòng bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Thẩm Trình nắm lấy cổ tay cậu, kéo mạnh cậu vào lòng. Anh không hôn, chỉ áp trán mình vào trán cậu, hơi thở gấp gáp: "Tại sao em không thể giống như ngày xưa? Tại sao không thể nói với tôi một lời dịu dàng?"

"Vì anh không còn là Thẩm Trình của ngày xưa nữa." Diệp Chu cay đắng đáp. "Anh của bây giờ chỉ là một người lạ đang bao nuôi tôi."

Hai chữ "bao nuôi" thốt ra từ miệng Diệp Chu như một cái tát vào mặt Thẩm Trình. Anh siết chặt eo cậu, như muốn khảm cậu vào cơ thể mình.

"Được, nếu em muốn coi đây là một giao dịch, tôi sẽ chiều theo ý em."

Anh bế cậu đặt lên bàn trang điểm, gạt phăng những lọ mỹ phẩm xuống sàn. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành như tiếng lòng của cả hai. Giữa căn phòng nồng mùi nước hoa và ánh đèn studio vẫn còn rực cháy, Thẩm Trình cuồng nhiệt chiếm lấy cậu. Sự đụng chạm này không mang theo sự âu yếm, mà là một cuộc chiến giành quyền kiểm soát.

Diệp Chu nhắm chặt mắt, tay bấu vào vai anh. Cậu thấy mình như một mảnh gỗ mục trôi dạt trên biển, và Thẩm Trình là cơn sóng dữ dội có thể nhấn chìm cậu bất cứ lúc nào. Cậu đau, nhưng trong cái đau ấy lại nảy sinh một loại khoái cảm tội lỗi. Cơ thể cậu phản bội lý trí, nó run rẩy đón nhận từng cú va chạm của anh.

"Nói... nói em nhớ tôi đi..." Thẩm Trình thì thầm, giọng nói khàn đặc vì dục vọng.

Diệp Chu cắn môi đến bật máu, không chịu thốt ra một lời. Cậu có thể bán cơ thể, nhưng cậu sẽ giữ lại chút lòng tự trọng cuối cùng bằng sự im lặng.

Tối hôm đó, Thẩm Trình đưa Diệp Chu về bệnh viện. Cậu ngồi bên giường bệnh của mẹ, nhìn bà vẫn đang hôn mê sâu sau ca phẫu thuật sơ bộ. Những thiết bị y tế đắt tiền đang kêu "bíp bíp" đều đặn, mỗi nhịp kêu là một khoản tiền khổng lồ mà nếu không có Thẩm Trình, cậu sẽ chẳng bao giờ có được.

Thẩm Trình đứng ở cửa phòng bệnh, lặng lẽ nhìn bóng lưng gầy guộc của Diệp Chu. Anh không bước vào, vì anh biết mình là người đã cứu mẹ cậu, nhưng cũng là người đã tước đi nụ cười trên môi cậu.

Cứ thế, một người ở trong, một người ở ngoài, bị ngăn cách bởi một tấm kính và cả một đại dương đầy rẫy những hiểu lầm chưa được gọi tên.

Bỗng nhiên, điện thoại của Thẩm Trình rung lên. Một cuộc gọi từ số lạ. Anh bước ra hành lang để nghe.

"Alô?"

"Thẩm tổng, đã lâu không gặp. Nghe nói anh vừa tìm được 'cố nhân' ở Hải Nam? Có vẻ như trò chơi này bắt đầu thú vị rồi đây."

Giọng nói ở đầu dây bên kia khiến đồng tử của Thẩm Trình co rút lại. Đó là Lâm Hạo – đối thủ truyền kiếp của anh trên thương trường, cũng là kẻ năm xưa có liên quan trực tiếp đến việc gia đình Diệp Chu phải rời đi trong đêm.

"Lâm Hạo, mày muốn gì?" Thẩm Trình nghiến răng.

"Tôi chỉ muốn nhắc anh, những gì anh nâng niu trên tay, tôi đều muốn phá hủy. Hãy canh chừng 'con chim nhỏ' của mình cho kỹ vào."

Tiếng tút dài vang lên. Thẩm Trình siết chặt điện thoại, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Anh quay lại nhìn vào phòng bệnh, ánh mắt hiện lên một sự quyết tâm điên cuồng. Anh sẽ không để bất cứ ai chạm vào Diệp Chu một lần nữa. Dù có phải biến Thành phố S này thành một nhà tù, anh cũng sẽ giữ cậu lại bên mình.