Những ngày sau buổi chụp hình, cái tên Diệp Chu bắt đầu phủ sóng khắp các trang bìa tạp chí thời trang và các bảng tin giải trí của Thành phố S. Gương mặt thanh tú, mang vẻ đẹp u sầu và ánh mắt như chứa cả đại dương sâu thẳm của cậu đã trở thành một hiện tượng. Người ta tò mò về cậu, kẻ thì ngưỡng mộ, người thì ganh ghét, nhưng chẳng ai biết rằng đằng sau hào quang ấy là một con chim nhỏ đang kiệt sức trong chiếc lồng dát vàng.
Mẹ của Diệp Chu – bà Diệp – đã tỉnh lại sau ca phẫu thuật đầu tiên. Nhìn thấy con trai tươm tất, giàu sang, bà vừa mừng vừa lo. Diệp Chu chỉ dám cười gượng, nói rằng cậu trúng được một hợp đồng quảng cáo lớn. Cậu giấu nhẹm đi bản hợp đồng bao nuôi, giấu đi những đêm đẫm mồ hôi và nước mắt trong căn penthouse của Thẩm Trình.
Sáng thứ Hai, Thẩm Trình có cuộc họp cổ đông quan trọng. Trước khi đi, anh đưa cho Diệp Chu một chiếc thiệp mời màu đen sang trọng.
"Chiều nay có một buổi triển lãm nghệ thuật của tập đoàn Lâm Thị. Tôi có việc không thể đi cùng, thư ký Tống sẽ hộ tống em. Nhớ kỹ, em đi là đại diện cho bộ mặt của Trình Thị, không được lơ là."
Diệp Chu cầm lấy chiếc thiệp, khẽ nhíu mày: "Lâm Thị? Không phải đó là đối thủ của anh sao?"
Thẩm Trình dừng bước, ánh mắt hiện lên một tia sắc lạnh: "Chính vì là đối thủ nên em càng phải xuất hiện. Lâm Hạo muốn dùng buổi triển lãm này để phô trương thế lực, tôi muốn hắn thấy rằng những gì tinh túy nhất, đều đang nằm trong tay tôi."
Anh bước tới, chỉnh lại cổ áo cho cậu, ngón tay nán lại hơi lâu nơi yết hầu của Diệp Chu. "Ngoan ngoãn, tối về tôi sẽ thưởng."
Diệp Chu không đáp, cậu chỉ thấy lòng mình nặng trĩu. Cậu ghét cái cách anh biến cậu thành một món hàng để khoe khoang, để dằn mặt đối thủ. Nhưng cậu không có quyền từ chối.
Buổi triển lãm diễn ra tại một bảo tàng tư nhân lộng lẫy. Khi Diệp Chu bước xuống xe cùng thư ký Tống, ống kính của cánh nhà báo lại một lần nữa hướng về phía cậu. Diệp Chu hít một hơi thật sâu, đeo lên chiếc mặt nạ bình thản mà cậu đã học được trong những ngày qua.
Bên trong sảnh chính, Lâm Hạo đang đứng giữa vòng vây của những chính khách và doanh nhân. Hắn ta trẻ tuổi, gương mặt có phần sắc sảo và gian manh hơn Thẩm Trình. Ngay khi nhìn thấy Diệp Chu, đôi mắt hắn sáng rực lên một cách đầy toan tính.
"Chào Diệp tiên sinh. Thật vinh hạnh khi 'báu vật' của Thẩm tổng lại ghé thăm buổi triển lãm nhỏ của tôi," Lâm Hạo bước tới, giọng nói có phần cợt nhả.
Thư ký Tống lập tức bước lên phía trước một bước, chắn giữa Diệp Chu và Lâm Hạo: "Lâm tổng, Thẩm tổng có việc bận nên cử Diệp tiên sinh đến chung vui."
Lâm Hạo cười nhạt, không thèm để ý đến thư ký Tống, hắn nhìn thẳng vào mắt Diệp Chu: "Diệp Chu, cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao năm đó gia đình cậu lại gặp tai nạn thảm khốc ở Hải Nam, khiến cha cậu mất mạng và mẹ cậu lâm bệnh nặng như vậy không?"
Cả thế giới xung quanh Diệp Chu như sụp đổ trong tích tắc. Đôi chân cậu run rẩy, hơi thở trở nên dồn dập. "Anh... anh nói gì? Đó là một vụ tai nạn xe bình thường..."
"Bình thường sao?" Lâm Hạo tiến lại gần hơn, thì thầm đủ để mình Diệp Chu nghe thấy. "Năm đó, cha cậu đang nắm giữ một mảnh đất vàng ở ven biển Hải Nam mà tập đoàn Trình Thị đang thèm khát để xây dựng resort. Tai nạn xảy ra ngay sau khi cha cậu từ chối ký giấy sang nhượng. Cậu nghĩ sao về sự trùng hợp này?"
"Không... không thể nào..." Diệp Chu lảo đảo lùi lại.
Thẩm Trình mà cậu biết, dù lạnh lùng nhưng anh của năm mười bảy tuổi rất lương thiện. Anh đã từng khóc khi thấy cậu bị thương cơ mà? Làm sao gia đình anh có thể... Làm sao anh có thể đứng sau một vụ việc kinh tởm như thế?
"Đừng tin lời gã đó, Diệp tiên sinh!" Thư ký Tống vội vàng đỡ lấy cậu, ánh mắt đầy lo lắng.
Lâm Hạo nhún vai: "Cứ coi như tôi nói nhảm đi. Nhưng nếu cậu muốn biết sự thật, hãy đến gặp tôi. Tôi có những tài liệu mà Thẩm Trình đã tốn không ít tiền để chôn vùi."
Dứt lời, Lâm Hạo quay lưng bỏ đi, để lại Diệp Chu đứng đó giữa căn phòng lộng lẫy, cảm thấy như mình đang chìm xuống một vực thẳm không đáy. Những bức tranh nghệ thuật xung quanh bỗng chốc trở nên méo mó, quái dị.
Diệp Chu không đợi buổi triển lãm kết thúc. Cậu đẩy thư ký Tống ra, chạy thẳng ra ngoài đường lớn. Cậu cần không khí, cậu cần thoát khỏi cái thành phố ngột ngạt này. Cậu bắt một chiếc taxi, chạy về hướng bệnh viện.
Ngồi bên cạnh người mẹ vẫn đang ngủ say, Diệp Chu nhìn vào đôi bàn tay gầy gộc của bà. Những vết sẹo từ vụ tai nạn năm xưa vẫn còn đó. Ký ức về cái đêm mưa tầm tã ấy hiện về. Tiếng phanh xe cháy đường, tiếng sắt thép va chạm và tiếng hét thất thanh của mẹ... Tất cả diễn ra chỉ vài ngày sau khi Thẩm Trình rời Hải Nam trở về thành phố S.
Lúc đó, cậu chỉ nghĩ đó là vận rủi. Nhưng bây giờ, hạt giống nghi ngờ đã được gieo xuống. Nó nảy mầm, đâm sâu vào tim cậu, khiến tình yêu và sự lệ thuộc của cậu dành cho Thẩm Trình biến thành một nỗi kinh hoàng.
Nếu Thẩm Trình thực sự có liên quan, vậy thì bản hợp đồng bao nuôi này là gì? Là sự bù đắp, hay là một đòn tâm lý để giam cầm cậu vĩnh viễn, ngăn không cho cậu tìm ra sự thật?
Tối muộn, Thẩm Trình trở về penthouse. Anh thấy căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn từ thành phố hắt vào. Diệp Chu đang ngồi co ro trên bệ cửa sổ, bóng dáng nhỏ bé như sắp tan vào bóng đêm.
"Tại sao không bật đèn?" Thẩm Trình bước tới, đặt tay lên vai cậu.
Diệp Chu giật mình, cậu tránh khỏi cái chạm của anh như thể vừa chạm vào lửa. Ánh mắt cậu nhìn anh giờ đây tràn đầy sự xa lạ và sợ hãi.
"Thẩm Trình, mảnh đất ven biển ở Hải Nam năm đó... hiện tại thuộc về ai?"
Cánh tay Thẩm Trình khựng lại giữa không trung. Gương mặt anh đanh lại, đôi mắt đen thẳm nheo lại đầy nguy hiểm. "Em gặp Lâm Hạo rồi?"
"Tôi hỏi anh, mảnh đất đó hiện tại thuộc về tập đoàn nào?" Diệp Chu hét lên, nước mắt đã trào ra.
"Nó thuộc về Trình Thị. Đó là một khu resort cao cấp nhất Đông Nam Á hiện nay," Thẩm Trình bình thản đáp, nhưng giọng nói của anh có chút gì đó nghẹn lại. "Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến em?"
"Liên quan gì sao? Cha tôi đã chết vì mảnh đất đó! Mẹ tôi đã tàn phế vì mảnh đất đó!" Diệp Chu nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, cậu túm lấy cổ áo anh, nức nở. "Anh có biết không? Có phải gia đình anh đã làm chuyện đó không?"
Thẩm Trình im lặng. Sự im lặng của anh như một bản án tử hình dành cho niềm tin cuối cùng của Diệp Chu. Anh nắm lấy cổ tay cậu, ép cậu lùi lại cho đến khi cậu chạm vào bức tường lạnh lẽo.
"Diệp Chu, có những chuyện em không nên biết thì tốt hơn."
"Vậy là thật sao?" Diệp Chu cười trong nước mắt, nụ cười đầy cay đắng. "Anh cứu mẹ tôi, anh bao nuôi tôi, anh đối xử tốt với tôi... tất cả chỉ là vì sự hối lỗi sao? Hay anh sợ tôi sẽ kiện anh?"
"Câm miệng!" Thẩm Trình gầm lên. Anh đẩy cậu xuống giường, đè nghiến cậu xuống dưới thân mình. Cơn giận dữ và nỗi đau bị nghi ngờ khiến anh mất kiểm soát. "Tôi bao nuôi em vì tôi muốn em! Tôi cứu mẹ em vì tôi không muốn thấy em khóc! Sự thật năm xưa phức tạp hơn em nghĩ rất nhiều, nhưng em lại chọn tin lời một kẻ xa lạ thay vì tin người đã gối ấp tay kề với em suốt thời gian qua?"
"Người gối ấp tay kề?" Diệp Chu cười lớn, tiếng cười nghe thật xót xa. "Anh dùng tiền để mua tôi, dùng mạng sống của mẹ tôi để ép tôi lên giường. Đó gọi là tin tưởng sao?"
Thẩm Trình không nói thêm gì nữa. Anh dùng môi mình chặn đứng những lời cay độc từ miệng cậu. Nụ hôn lần này không còn chút dịu dàng nào, nó tràn đầy sự thô bạo và chiếm đoạt. Anh muốn dùng nhục dục để xóa nhòa đi sự hoài nghi, muốn dùng nỗi đau cơ thể để khiến cậu quên đi nỗi đau trong lòng.
Anh xé toạc chiếc áo sơ mi của cậu, để mặc cho cái lạnh của điều hòa ập vào làn da run rẩy. Diệp Chu không phản kháng, cậu nằm đó như một bức tượng gỗ, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà. Ánh mắt ấy còn khiến Thẩm Trình đau đớn hơn cả sự cự tuyệt mạnh mẽ nhất.
"Em nhìn tôi đi!" Thẩm Trình rên rỉ, anh điên cuồng hôn lên khắp người cậu, từ cổ xuống ngực, để lại những vết bầm tím như muốn đóng dấu chủ quyền lên từng tấc da thịt. "Diệp Chu, nhìn tôi!"
Nhưng Diệp Chu vẫn im lặng. Khi anh đi sâu vào cậu, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khóe mắt cậu, thấm vào gối. Thẩm Trình khựng lại, anh nhìn thấy sự tan vỡ hoàn toàn trong đôi mắt người mình yêu.
Anh gục đầu vào hõm cổ cậu, hơi thở gấp gáp hòa cùng tiếng nức nở kìm nén của Diệp Chu. Đêm nay, sự hòa quyện của hai cơ thể không mang lại sự ấm áp. Nó giống như hai con thú bị thương đang cào xé lẫn nhau giữa một cánh rừng hoang lạnh lẽo.
"Tôi sẽ tìm ra sự thật," Diệp Chu thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. "Dù người đứng sau đó có là ai đi nữa."
Thẩm Trình siết chặt vòng tay, anh nhắm mắt lại, che giấu đi nỗi sợ hãi đang dâng trào. Anh sợ sự thật sẽ khiến cậu rời bỏ anh mãi mãi, nhưng anh còn sợ hơn việc cậu sẽ bị lôi vào vòng xoáy của những âm mưu tàn khốc mà Lâm Hạo đang giăng ra.
Thành phố S vẫn lấp lánh ngoài kia, nhưng trong căn penthouse sang trọng này, chỉ có hai linh hồn đang loay hoay giữa tình yêu và thù hận, giữa hào quang và xiềng xích của quá khứ.