Sáng hôm sau, không khí trong căn penthouse đặc quánh sự im lặng, một kiểu im lặng không phải để nghỉ ngơi mà là để chịu đựng. Thẩm Trình thức dậy sớm, anh ngồi bên mép giường, nhìn bóng lưng gầy guộc của Diệp Chu vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ chập chờn. Những dấu vết của trận cuồng phong đêm qua in hằn trên bờ vai trắng muốt của cậu, trông như những đóa hoa tàn lụi sau cơn bão.
Anh đưa tay định chạm vào tóc cậu, nhưng giữa chừng lại khựng lại. Anh sợ cái chạm của mình lúc này sẽ khiến cậu giật mình tỉnh giấc và nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn như đêm qua. Thẩm Trình đứng dậy, mặc áo khoác, lặng lẽ rời đi. Anh có quá nhiều việc phải làm, không chỉ là đối phó với Lâm Hạo, mà còn là bảo vệ mảnh linh hồn cuối cùng của mình đang tan nát bên trong căn phòng này.
Diệp Chu tỉnh dậy khi mặt trời đã lên cao. Cậu cảm thấy cơ thể mình trống rỗng, tâm trí thì lùng bùng những lời nói của Lâm Hạo. Cậu không thể cứ ngồi đây đợi sự thật tự tìm đến. Cậu cần biết chuyện gì đã xảy ra với cha mình.
Cậu thay một bộ đồ đơn giản, đội mũ lưỡi trai che khuất gương mặt rồi rời khỏi penthouse. Cậu không gọi cho thư ký Tống, cũng không dùng chiếc thẻ của Thẩm Trình. Cậu dùng số tiền ít ỏi còn lại từ những ngày làm người mẫu tự do để bắt một chuyến xe buýt đến khu ngoại ô, nơi có một người chú họ vốn là tài xế cũ của gia đình cậu năm xưa, người duy nhất có mặt ở hiện trường nhưng đã đột ngột biến mất sau vụ tai nạn.
Chuyến xe buýt lọc cọc đi qua những khu phố sầm uất rồi tiến vào vùng ven đô cũ kỹ. Diệp Chu tựa đầu vào cửa kính, nhìn những tòa nhà chọc trời lùi xa dần. Cậu nhớ về cha. Cha cậu là một người đàn ông miền biển chất phác, cả đời chỉ bám lấy mảnh đất và những rặng dừa. Cha từng nói: "Chu Chu, mảnh đất này là xương máu của tổ tiên mình, sau này dù có đói khổ cũng không được bán, con nhé." Phải chăng chính vì sự kiên định ấy mà cha đã phải trả giá bằng mạng sống?
Sau hơn hai tiếng đồng hồ tìm kiếm, Diệp Chu đứng trước một căn nhà cấp bốn lụp xụp. Người chú họ – chú Sáu – giờ đây trông già nua và khắc khổ hơn nhiều so với ký ức của cậu. Khi thấy Diệp Chu, ông giật mình, chiếc điếu cày trên tay suýt rơi xuống đất.
"Chu... Chu đấy à?" Giọng ông run rẩy.
"Chú Sáu, là cháu đây. Cháu tìm chú để hỏi về chuyện năm đó ở Hải Nam," Diệp Chu đi thẳng vào vấn đề, đôi mắt cậu nhìn ông đầy khẩn thiết.
Chú Sáu nhìn quanh như sợ có ai theo dõi, rồi vội vàng kéo cậu vào nhà, đóng chặt cửa. "Cháu không nên đến đây. Những người đó... họ không để cháu yên đâu."
"Những người đó là ai? Có phải người của tập đoàn Trình Thị không?"
Chú Sáu im lặng một hồi lâu, bàn tay gân guốc vân vê chén trà cáu bẩn. "Đúng là có người của Trình Thị đến ép giá, nhưng người ra tay tàn độc nhất đêm đó... lại không phải họ. Đêm đó có hai nhóm người. Một nhóm mặc vest lịch sự, một nhóm lại là đám côn đồ xăm trổ. Xe của cha cháu bị ép vào vách núi bởi một chiếc xe tải không biển số. Sau vụ đó, chú bị người ta đe dọa, bắt phải rời khỏi Hải Nam ngay lập tức nếu không muốn cả nhà gặp chuyện."
"Vậy ai là người cử đám côn đồ đó?" Diệp Chu nắm chặt tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
"Chú không biết chắc, nhưng chú nghe thấy một gã gọi điện báo cáo cho ai đó tên là 'Lâm thiếu'."
Lâm thiếu? Lâm Hạo?
Đầu óc Diệp Chu quay cuồng. Lâm Hạo nói Thẩm Trình là thủ phạm, nhưng sự thật dường như còn phức tạp hơn thế. Phải chăng cả hai tập đoàn này đều nhúng tay vào, và bây giờ chúng đang dùng cậu như một quân cờ để triệt hạ lẫn nhau?
"Còn một chuyện nữa," chú Sáu nói thêm, giọng nhỏ lại. "Sau vụ tai nạn, khi mẹ cháu nằm viện mà không có tiền đóng viện phí, chính cậu Thẩm – người bạn của cháu khi đó – đã bí mật bán đi chiếc đồng hồ kỉ vật của gia đình mình để đóng tiền cho mẹ cháu đấy. Chú biết vì chính chú là người cầm tiền đó đi nộp."
Tai Diệp Chu như ù đi. Thẩm Trình... anh đã giúp cậu sao? Giữa cái đêm đen tối nhất đời cậu, khi anh vừa trở về thành phố, anh vẫn không quên cậu? Vậy tại sao anh không nói ra? Tại sao anh lại để cậu hiểu lầm suốt tám năm qua? Và tại sao bây giờ anh lại dùng cách tàn nhẫn này để đối xử với cậu?
Diệp Chu trở về trung tâm thành phố khi trời đã sập tối. Cậu không về penthouse ngay mà lang thang trên những con phố đi bộ. Thành phố S vẫn vậy, lạnh lùng và lấp lánh. Cậu cảm thấy mình như một kẻ đứng giữa ranh giới của hai thế giới: một bên là quá khứ Hải Nam mộc mạc đã bị vấy máu, một bên là hiện tại sang trọng nhưng đầy dối lừa.
Đang đi, cậu bỗng thấy mình đứng trước tòa nhà của tập đoàn Lâm Thị. Như có một sự thúc đẩy vô hình, cậu bước vào. Cậu cần đối chất với Lâm Hạo.
Lâm Hạo dường như đã đợi sẵn cậu trong văn phòng rộng lớn của hắn. Hắn nhấp một ngụm vang, nụ cười trên môi đầy vẻ đắc thắng khi thấy Diệp Chu xuất hiện với bộ dạng mệt mỏi.
"Sao rồi? Đi tìm sự thật có vẻ vất vả nhỉ?"
"Lâm Hạo, anh đừng diễn kịch nữa," Diệp Chu lạnh lùng nói. "Chú Sáu đã kể cho tôi nghe rồi. Đêm đó có người của Lâm Thị tham gia vào việc ép xe cha tôi. Anh lấy tư cách gì mà sỉ nhục Thẩm Trình?"
Lâm Hạo khựng lại, rồi hắn cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng lạnh lẽo. "Cậu bé, cậu còn ngây thơ lắm. Đúng, Lâm Thị muốn mảnh đất đó, nhưng Trình Thị cũng muốn. Chúng tôi chỉ là đang 'cạnh tranh công bằng' thôi. Thẩm Trình có thể đã giúp cậu tiền viện phí, nhưng đừng quên, chính tập đoàn của hắn là kẻ đã khởi xướng cuộc chiến giành đất đó. Nếu không có Trình Thị, cha cậu đã chẳng gặp nạn."
Hắn bước đến gần cậu, hơi thở nồng mùi rượu: "Và giờ nhìn lại xem, hắn đang làm gì? Hắn dùng cái sự 'giúp đỡ' đó để biến cậu thành thú tiêu khiển trên giường. Hắn có thực lòng yêu cậu không, hay chỉ đang tận hưởng cảm giác chinh phục một món đồ mà hắn đã cướp được từ đống đổ nát?"
"Im đi!" Diệp Chu hét lên. Cậu quay lưng chạy khỏi văn phòng đó, tai cậu lùng bùng.
Khi Diệp Chu về đến penthouse, Thẩm Trình đã ở đó. Anh đang ngồi trong bóng tối, tay cầm một ly rượu mạnh. Thấy cậu về, anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ thành phố hắt lên sườn mặt góc cạnh của anh, trông anh như một bức tượng buồn bã.
"Em đã đi đâu?" Giọng anh trầm và khàn.
Diệp Chu không trả lời, cậu bước tới trước mặt anh, hơi thở vẫn còn hổn hển. Trong bóng tối, hai người nhìn nhau. Diệp Chu thấy mình vừa hận anh, vừa khao khát anh. Hận anh vì sự áp đặt tàn nhẫn, khao khát anh vì anh là người duy nhất còn sót lại từ mảnh ký ức tươi đẹp của tuổi trẻ.
"Thẩm Trình, tại sao anh không nói cho tôi biết là anh đã trả viện phí cho mẹ tôi năm đó?"
Thẩm Trình hơi khựng lại, ly rượu trong tay run nhẹ. Anh cúi đầu, cười một cách tự giễu: "Nói để làm gì? Để em thấy mắc nợ tôi à? Hay để em biết rằng dù tôi có cố gắng thế nào, tôi cũng không cứu được cha em?"
Anh đứng dậy, bước đến sát cậu. Lần này, anh không dùng sức mạnh để ép buộc. Anh chỉ nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy eo cậu, tựa cằm lên đỉnh đầu Diệp Chu. "Diệp Chu, tôi thừa nhận tập đoàn nhà tôi đã làm những chuyện không đúng. Nhưng tôi của năm đó chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, tôi không có quyền lực gì trong tay cả. Tôi chỉ biết rằng tôi không thể mất em. Nhưng cuối cùng, em vẫn rời bỏ tôi."
"Vì tôi tưởng anh là kẻ đứng sau tất cả..." Diệp Chu nấc lên, những giọt nước mắt kìm nén suốt cả ngày bấy giờ mới vỡ òa. Cậu vùi mặt vào ngực anh, khóc như một đứa trẻ lạc đường.
Thẩm Trình siết chặt vòng tay, anh hôn lên mái tóc cậu, hơi thở nóng hổi phả vào tai cậu: "Tôi sai rồi. Lẽ ra tôi nên tìm em sớm hơn. Lẽ ra tôi không nên dùng bản hợp đồng này để giữ em lại. Nhưng Diệp Chu, tôi sợ lắm... Tôi sợ nếu không có sợi xích này, em sẽ lại biến mất vào đại dương mênh mông kia lần nữa."
Sự yếu đuối hiếm hoi của người đàn ông quyền lực nhất Thành phố S khiến trái tim Diệp Chu mềm lại. Cậu ngẩng đầu nhìn anh, trong đôi mắt đẫm lệ là một sự giằng xé mãnh liệt.
"Anh có yêu tôi không? Hay chỉ là sự chiếm hữu?"
Thẩm Trình không trả lời bằng lời nói. Anh cúi xuống, hôn lên môi cậu. Nụ hôn này khác hoàn toàn với đêm qua. Nó không có sự trừng phạt, không có sự thô bạo. Nó mang vị đắng của rượu, vị mặn của nước mắt và vị ngọt của một tình yêu bị vùi lấp quá lâu.
Anh bế cậu lên, bước về phía giường ngủ. Ánh đèn đường le lói hắt vào, in bóng hai người lên bức tường. Thẩm Trình nhẹ nhàng đặt cậu xuống, tay anh run rẩy cởi từng chiếc cúc áo của cậu. Mỗi lần tấc da thịt lộ ra, anh lại đặt lên đó một nụ hôn dịu dàng như muốn chuộc lỗi.
"Tôi yêu em... đến mức điên cuồng, Diệp Chu."
Đêm nay, trong căn penthouse xa hoa, không có bản hợp đồng bao nuôi, không có sự tính toán của thương trường. Chỉ có hai con người từng bị tổn thương đang tìm cách sưởi ấm cho nhau. Thẩm Trình đi vào trong cậu bằng tất cả sự nâng niu, tiếng rên rỉ của Diệp Chu hòa cùng tiếng thở dốc của anh, tạo nên một bản nhạc u buồn nhưng cũng đầy khao khát.
Trong khoảnh khắc cao trào, Diệp Chu ôm chặt lấy cổ anh, cậu cảm nhận được một giọt nước mắt nóng hổi của Thẩm Trình rơi trên vai mình. Cậu biết, gương vỡ đã bắt đầu được gắn lại, dù những vết nứt vẫn còn đau nhói mỗi khi chạm vào, nhưng ít nhất, họ đã không còn đứng ở hai đầu chiến tuyến.
Tuy nhiên, bóng tối ngoài kia vẫn còn đó. Lâm Hạo vẫn đang rình rập, và những bí mật sâu hơn về cái chết của cha cậu vẫn chưa hoàn toàn được hé mở. Liệu tình yêu này có đủ lớn để chống chọi lại những cơn bão sắp tới?
Sáng hôm sau, Diệp Chu thức dậy trong vòng tay của Thẩm Trình. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cậu cảm thấy Thành phố S không còn quá lạnh lẽo. Nhưng khi cậu nhìn thấy chiếc điện thoại của mình sáng lên với một tin nhắn từ Lâm Hạo, trái tim cậu lại thắt lại.
"Hãy xem tập tài liệu tôi gửi vào email. Thẩm Trình không tốt đẹp như cậu nghĩ đâu. Anh ta đang giấu cậu một chuyện động trời về sức khỏe của mẹ cậu đấy."
Diệp Chu nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh, lòng lại gợn sóng. Trò chơi này, dường như chỉ mới bắt đầu.