Ánh nắng buổi sáng ở Thành phố S thường mang một màu vàng hanh hao, len lỏi qua những kẽ rèm lụa đắt tiền để rọi xuống sàn gỗ bóng loáng. Diệp Chu thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi sau đêm qua. Cánh tay của Thẩm Trình vẫn đang gác ngang eo cậu, một tư thế bảo bọc đầy chiếm hữu nhưng lần này không còn khiến cậu thấy ngột ngạt. Hơi ấm từ lồng ngực anh truyền sang lưng cậu, đều đặn và vững chãi.
Cậu khẽ xoay người, nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của người đàn ông quyền lực nhất nhì thành phố này. Khi không có lớp mặt nạ lạnh lùng và những toan tính thương trường, Thẩm Trình trông có chút mệt mỏi, hàng chân mày hơi nhướng lại như thể ngay cả trong mơ anh cũng đang phải gồng gánh một bí mật nào đó. Diệp Chu đưa tay, định vuốt nhẹ nếp nhăn ấy, nhưng rồi tin nhắn của Lâm Hạo tối qua bất chợt hiện về trong tâm trí như một vũng dầu loang trên mặt nước phẳng lặng.
Cậu nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, bước xuống giường và đi về phía phòng khách. Trái tim cậu đập thình thịch khi mở hộp thư điện tử. Một tệp tin đính kèm có tên "Hồ sơ bệnh án gốc – Diệp mẫu" hiện ra.
Từng trang tài liệu hiện lên trên màn hình điện thoại khiến tay Diệp Chu run rẩy. Đó không phải là hồ sơ từ bệnh viện quốc tế S nơi mẹ cậu đang nằm, mà là bệnh án từ sáu tháng trước tại một phòng khám nhỏ ở Hải Nam. Theo tài liệu này, mẹ cậu vốn đã có cơ hội phẫu thuật dứt điểm từ sớm với tỷ lệ thành công 90%. Nhưng ngay sau đó, có một lệnh can thiệp ẩn danh đã điều phối các bác sĩ giỏi nhất khu vực đi nơi khác, đồng thời chặn đứng nguồn thuốc đặc trị cung ứng cho phòng khám đó, khiến bệnh tình của bà trở nặng đột ngột.
Và người ký tên xác nhận việc điều phối nhân sự y tế đó, dưới danh nghĩa "tài trợ nghiên cứu", không ai khác chính là một công ty con thuộc tập đoàn Trình Thị.
Diệp Chu cảm thấy hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Một suy nghĩ đáng sợ nảy ra: Có phải Thẩm Trình đã cố tình để bệnh của mẹ cậu trầm trọng hơn, ép cậu vào đường cùng, để rồi sau đó xuất hiện như một "vị cứu tinh" cùng bản hợp đồng bao nuôi trên tay?
"Em đang xem gì vậy?"
Giọng nói trầm thấp của Thẩm Trình vang lên ngay sau lưng. Diệp Chu giật bắn mình, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi tay. Anh đã thức dậy từ lúc nào, trên người chỉ khoác hờ chiếc áo choàng tắm, mái tóc hơi rối bời.
Diệp Chu quay lại, đôi mắt cậu đỏ hoe, giọng nói lạc đi vì thất vọng: "Thẩm Trình, anh nói cho tôi biết... Tại sao sáu tháng trước, bác sĩ ở Hải Nam lại đột ngột từ chối phẫu thuật cho mẹ tôi? Tại sao Trình Thị lại nhúng tay vào việc điều phối nhân sự ở một phòng khám nghèo nàn như vậy?"
Thẩm Trình nhìn thấy tiêu đề email trên màn hình điện thoại của Diệp Chu, đồng tử anh co rụt lại. Sự im lặng kéo dài giữa hai người khiến không khí trở nên đông đặc. Anh không phủ nhận, cũng không giải thích ngay lập tức. Phản ứng đó đối với Diệp Chu chính là một lời thừa nhận đau đớn nhất.
"Em tin Lâm Hạo sao?" Thẩm Trình bước tới một bước, nhưng Diệp Chu lập tức lùi lại, nhìn anh bằng ánh mắt ghê tởm.
"Tôi hỏi anh, có phải là anh làm không? Có phải anh đã chặn đường sống của mẹ tôi để tôi phải quỳ xuống cầu xin anh không?" Diệp Chu hét lên, nước mắt rơi lã chã. "Anh nói anh yêu tôi, anh nói anh hối hận... Hóa ra tất cả đều là sự sắp đặt tàn nhẫn của anh sao?"
"Diệp Chu, nghe tôi giải thích!" Thẩm Trình định nắm lấy vai cậu nhưng bị cậu quyết liệt gạt ra.
"Anh không cần giải thích gì nữa! Tôi tưởng anh là người đã cứu mẹ tôi từ vũng bùn, hóa ra chính anh là kẻ đã đẩy bà ấy xuống đó!" Diệp Chu cười trong nước mắt, nụ cười đầy sự tự giễu. "Thẩm Trình, anh quá đáng sợ. Sự chiếm hữu của anh không phải là tình yêu, nó là tội ác."
Diệp Chu chạy vào phòng ngủ, vơ vét vài món đồ cá nhân cũ kỹ mà cậu mang theo từ Hải Nam – những thứ mà Thẩm Trình từng bảo cậu nên vứt bỏ. Cậu không cần những bộ âu phục lụa là, không cần sợi dây chuyền bạch kim đắt giá. Cậu chỉ cần sự thanh thản vốn đã mất đi từ ngày đặt chân vào căn penthouse này.
"Em định đi đâu?" Thẩm Trình chặn cửa, gương mặt anh bấy giờ đã chuyển sang vẻ lạnh lùng đến cực hạn, che giấu một nỗi sợ hãi vụn vỡ bên trong.
"Tôi về Hải Nam. Tôi sẽ đưa mẹ tôi đi, dù có phải chết dọc đường tôi cũng không dùng tiền của anh nữa." Diệp Chu nhìn anh trân trân, ánh mắt chứa đựng sự tuyệt giao. "Bản hợp đồng đó, anh cứ giữ lấy mà đi kiện tôi đi. Tôi không còn gì để mất nữa rồi."
"Em bước ra khỏi đây, Lâm Hạo sẽ không tha cho em đâu! Hắn đưa tài liệu đó cho em chỉ để lợi dụng em thôi!" Thẩm Trình gầm lên, bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm.
"Lâm Hạo là ác quỷ, còn anh... anh là kẻ đeo mặt nạ thánh nhân. Cả hai đều khiến tôi thấy tởm lợm."
Diệp Chu đẩy mạnh Thẩm Trình. Có lẽ vì quá bất ngờ trước sức mạnh bộc phát từ một người vốn luôn mềm yếu như Diệp Chu, hoặc có lẽ vì trái tim anh cũng đang tê liệt, Thẩm Trình loạng choạng để cậu lách qua.
Tiếng cửa thang máy đóng sầm lại vang vọng khắp tầng 68. Thẩm Trình đứng lặng giữa căn phòng rộng lớn, ánh nắng chiếu vào người anh nhưng không thể sưởi ấm được sự lạnh lẽo đang xâm chiếm. Anh nhìn ly rượu vang còn dở trên bàn, nhìn chiếc điện thoại vẫn đang hiển thị hộp thư của Diệp Chu.
Anh không làm điều đó. Anh thực sự không làm điều đó. Đúng là Trình Thị có lệnh điều phối nhân sự, nhưng đó là do cha anh – chủ tịch tập đoàn – ra lệnh để dọn đường cho dự án resort, hoàn toàn không liên quan đến việc anh tìm kiếm Diệp Chu. Anh chỉ phát hiện ra điều đó sau khi đã đưa mẹ cậu lên Thành phố S. Nhưng làm sao cậu có thể tin anh bây giờ, khi mà chính anh cũng là một phần của cái đế chế đã gián tiếp phá hủy gia đình cậu?
Diệp Chu chạy ra khỏi tòa nhà, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng còi xe inh ỏi của Thành phố S. Cậu không về bệnh viện ngay vì sợ người của Thẩm Trình sẽ mai phục ở đó. Cậu bắt taxi đến một trạm xe khách liên tỉnh, tâm trí chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Trốn đi. Trốn khỏi những tòa nhà chọc trời đang đè nặng lên ngực cậu.
Cậu ngồi trên chuyến xe khách cũ kỹ hướng về miền Nam. Tiếng động cơ gầm rú và mùi dầu máy nồng nặc khiến đầu óc cậu quay cuồng. Cậu nhìn qua cửa sổ, thấy những ánh đèn neon nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối của những cánh rừng cao su và rặng dừa ven đường.
Hải Nam... Hải Nam của cậu. Nơi đó có cha, có những ngày hè rực nắng, và có một thiếu niên Thẩm Trình đã từng vì cậu mà khóc. Tại sao thời gian lại tàn nhẫn đến thế? Tại sao sự trưởng thành lại biến tình yêu thành một trò chơi đầy máu và nước mắt?
Suốt chặng đường dài, Diệp Chu không ngủ. Cậu ôm khư khư chiếc túi nhỏ, trong đó có một bức ảnh cũ của cả gia đình chụp trước căn nhà lá. Bức ảnh đã ố vàng, nhưng nụ cười của cha vẫn hiền từ như thế.
Về đến Hải Nam vào lúc rạng đông, không khí mặn nồng của biển ập vào cánh mũi khiến Diệp Chu suýt chút nữa bật khóc. Cậu không về căn nhà cũ – nơi giờ đã trở thành một phần của dự án resort sang trọng – mà tìm đến nhà của một người bà con xa ở sâu trong làng chài nghèo.
Vùng quê Hải Nam buổi sớm bình yên lạ thường. Tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng những người dân chài gọi nhau đi lặn lưới, mùi khói bếp len lỏi giữa những hàng dừa... Tất cả như một liều thuốc tê tạm thời xoa dịu vết thương lòng của cậu.
Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài lâu.
Buổi chiều hôm đó, khi Diệp Chu đang ngồi bên bờ biển nhìn về phía khơi xa, một vài chiếc xe sang trọng đen bóng bỗng xuất hiện, phá vỡ sự tĩnh lặng của làng chài. Những người đàn ông mặc vest đen bước xuống, và dẫn đầu không ai khác chính là Thẩm Trình.
Anh trông xơ xác, đôi mắt hằn lên những tia máu vì thức trắng đêm lái xe đuổi theo cậu. Anh đứng cách cậu vài mét, gió biển thổi tung tà áo khoác, làm mất đi vẻ chỉnh chu thường ngày của một tổng tài.
"Diệp Chu, về với tôi." Giọng anh khản đặc, van nài hơn là ra lệnh.
Diệp Chu đứng dậy, cát biển dính trên gấu quần. Cậu nhìn anh bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng. "Thẩm Trình, anh nhìn đi. Đây là nơi chúng ta bắt đầu, và cũng là nơi chúng ta nên kết thúc."
"Tôi không nhúng tay vào chuyện của mẹ em! Đó là cha tôi... tôi đã điều tra kỹ rồi, tôi thực sự không biết chuyện đó cho đến khi đưa bà ấy lên thành phố!" Thẩm Trình bước tới, định nắm lấy tay cậu.
"Dù là ai làm, thì đó vẫn là dòng họ Thẩm, là Trình Thị." Diệp Chu lùi lại, đôi mắt nhìn vào con sóng đang vỗ bờ. "Anh có biết không, mỗi khi nhìn thấy anh, tôi lại nhớ đến cái chết của cha tôi, nhớ đến sự đau đớn của mẹ. Tình yêu của chúng ta được xây dựng trên đống đổ nát của gia đình tôi. Anh bảo tôi phải đối mặt với anh thế nào đây?"
Thẩm Trình khựng lại. Những lời nói của Diệp Chu như những nhát dao đâm xuyên qua sự kiêu hãnh cuối cùng của anh. Anh nhận ra rằng, dù anh có quyền lực đến đâu, anh cũng không thể xóa nhòa đi sự thật rằng sự tồn tại của anh chính là một nỗi đau đối với cậu.
"Vậy em muốn tôi phải làm sao? Buông tay em ư? Tôi không làm được, Diệp Chu. Tôi thà để em hận tôi cả đời còn hơn là để em biến mất." Ánh mắt Thẩm Trình đột nhiên trở nên điên cuồng, anh lao tới ôm chặt lấy cậu.
Diệp Chu vùng vẫy, nhưng sức lực của cậu làm sao thắng nổi một người đàn ông đang trong cơn tuyệt vọng. Anh ấn cậu xuống bãi cát mềm, nụ hôn nồng mùi vị muối biển và sự đắng cay ập xuống. Đây không phải là sự chiếm hữu hào nhoáng ở Thành phố S, mà là một sự va chạm trần trụi dưới bầu trời Hải Nam rực nắng.
Trong tiếng sóng vỗ gào thét, Thẩm Trình khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi xuống mặt Diệp Chu, hòa cùng nước mắt của cậu. Anh hôn lên mắt, lên môi, lên vết sẹo trên vai cậu như một kẻ tâm thần đang cố gắng gắn lại một món đồ sứ đã vỡ tan tành.
"Đừng bỏ tôi... Chu Chu... làm ơn..."
Diệp Chu nhìn bầu trời xanh ngắt trên cao, cảm thấy trái tim mình đang dần tê dại. Cậu yêu anh, yêu đến mức đau đớn, nhưng cậu cũng hận anh, hận đến mức không thể thở nổi. Giữa bãi cát trắng của quê hương, nơi tình yêu từng bắt đầu trong trẻo nhất, bây giờ chỉ còn lại sự giằng xé đầy tội lỗi của hai linh hồn lạc lối.