Tiếng sóng biển Hải Nam về chiều vỗ vào bờ cát như tiếng gầm gừ của một con thú dữ bị thương. Trên bãi cát trắng trải dài, nơi từng in dấu chân của hai thiếu niên mười năm trước, giờ đây chỉ còn lại sự giằng co đầy đau đớn. Thẩm Trình ôm chặt lấy Diệp Chu, hơi thở anh hỗn loạn hòa cùng mùi vị mặn chát của biển cả.
Diệp Chu nằm dưới thân anh, đôi mắt nhìn trân trân vào tán dừa đang xào xạc trên cao. Cậu không còn sức để vùng vẫy, hoặc có lẽ, sâu thẳm trong thâm tâm, cậu nhận ra rằng dù có chạy trốn đến đâu, sợi dây định mệnh buộc vào Thẩm Trình vẫn sẽ kéo cậu quay lại, siết chặt cho đến khi cả hai cùng nghẹt thở.
"Thẩm Trình, anh buông ra đi..." Diệp Chu thì thầm, giọng nói yếu ớt tan vào tiếng gió. "Ở đây... đừng làm bẩn nơi này."
Câu nói "làm bẩn nơi này" của Diệp Chu như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Thẩm Trình. Anh khựng lại, đôi tay đang siết chặt vai cậu run lên bần bật. Anh nhìn xuống gương mặt thanh tú giờ đây đầy vết xước do cát biển và những vệt nước mắt loang lổ. Anh chợt nhận ra mình đang làm gì. Anh đang dùng chính sự bạo liệt mà cậu ghê tởm nhất để giữ lấy cậu ngay tại mảnh đất linh thiêng nhất trong lòng cậu.
Thẩm Trình lảo đảo đứng dậy, anh đưa tay vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi, quay lưng về phía biển. "Tôi xin lỗi... Chu Chu, tôi thực sự phát điên rồi."
Diệp Chu ngồi dậy, chậm rãi phủi lớp cát dính trên quần áo. Cậu nhìn bóng lưng cô độc của Thẩm Trình dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu. Trong khoảnh khắc đó, cậu thấy anh không còn là một tổng tài quyền biến, mà chỉ là một đứa trẻ to xác đang loay hoay giữ lấy món đồ chơi duy nhất mà nó hằng yêu quý nhưng lại lỡ tay làm hỏng.
Sự im lặng bao trùm giữa hai người chưa kịp kéo dài thì tiếng động cơ gầm rú của những chiếc xe bán tải lạ mặt vang lên từ phía con đường mòn dẫn vào làng chài. Ba chiếc xe đen ngòm lao tới, cát bụi tung mù mịt.
Thẩm Trình lập tức cảnh giác, anh bước tới chắn trước mặt Diệp Chu, đôi mắt nheo lại đầy sát khí. Từ trên xe, một nhóm đàn ông mặc đồ đen bước xuống, nhưng dẫn đầu không phải là Lâm Hạo mà là trợ lý thân cận nhất của hắn – một gã mặt sẹo tên Cường.
"Thẩm tổng, không ngờ anh lại lặn lội về tận cái xó xỉnh này vì một món đồ chơi," gã Cường cười khẩy, tay mân mê một chiếc gậy bóng chày kim loại. "Lâm tổng của chúng tôi nói, Thẩm tổng đã nắm giữ dự án cảng biển của Lâm Thị quá lâu rồi. Hôm nay, chúng tôi muốn mời Diệp tiên sinh đi 'khách sạn' chơi vài ngày, để anh có thời gian suy nghĩ về việc ký giấy chuyển nhượng."
Diệp Chu đứng sau lưng Thẩm Trình, cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cậu không ngờ Lâm Hạo lại ra tay nhanh và tàn nhẫn đến thế. Hắn đã dùng sự nghi ngờ của cậu để tách cậu khỏi Thẩm Trình, rồi đợi đến lúc cậu yếu lòng nhất ở Hải Nam để bắt giữ.
"Mơ đi," Thẩm Trình lạnh lùng thốt ra hai chữ. Anh quay sang nhìn Diệp Chu, giọng nói đột nhiên trở nên dịu dàng đến lạ thường. "Chu Chu, nghe tôi nói. Chạy về phía rặng dừa phía tây, ở đó có nhà chú Sáu, gọi người của tôi đến ứng cứu. Tôi sẽ giữ chân bọn chúng."
"Không... anh điên sao? Chúng có vũ khí!" Diệp Chu nắm chặt lấy vạt áo anh.
"Chạy đi!" Thẩm Trình quát lên, rồi anh lao thẳng về phía gã Cường.
Diệp Chu sững sờ trong giây lát, nhưng khi thấy một gã đàn ông định vòng qua để bắt mình, cậu chỉ kịp quay đầu chạy bán mạng. Tiếng va chạm thịt da, tiếng thét và tiếng đổ vỡ vang lên sau lưng khiến tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu chạy qua những rặng dừa già, cát lún dưới chân khiến bước đi nặng nề, nhưng cậu không dám dừng lại.
Cậu nhớ đến Thẩm Trình của đêm qua, người đã khóc trên vai cậu. Và cậu nhận ra, dù anh có giấu giếm hay áp đặt, nhưng khi đối diện với cái chết, anh vẫn chọn bảo vệ cậu trước tiên.
Khoảng mười lăm phút sau, Diệp Chu mang theo một nhóm thanh niên làng chài vũ trang bằng dao kéo lưới và gậy gộc quay trở lại. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cậu chết lặng.
Thẩm Trình đang quỳ trên cát, gương mặt đầy máu, bộ vest đắt tiền rách bươm. Gã Cường đang dẫm chân lên vai anh, trên tay gã là một tập tài liệu.
"Ký đi, Thẩm tổng. Một chữ ký đổi lấy mạng của cậu ta và mạng của anh," gã Cường hất hàm về phía Diệp Chu đang đứng run rẩy phía xa.
Thẩm Trình ngẩng đầu lên, anh nhìn thấy Diệp Chu, môi anh khẽ mỉm cười – một nụ cười đầy sự giải thoát. Anh cầm lấy cây bút máy, bàn tay run rẩy nhưng nét chữ vẫn dứt khoát ký vào bản chuyển nhượng dự án trị giá hàng tỷ tệ. Đối với Thẩm Trình, đế chế tài chính hay tiền tài lúc này chẳng bằng một sợi tóc của người con trai đang đứng kia.
Sau khi có được thứ mình cần, gã Cường ra hiệu cho đồng bọn rút lui. Chúng để lại Thẩm Trình nằm gục trên bãi cát khi màn đêm bắt đầu buông xuống.
Diệp Chu lao tới, ôm lấy thân hình đầy vết thương của Thẩm Trình. Cậu nức nở, dùng vạt áo sơ mi trắng của mình lau đi những vệt máu trên mặt anh.
"Tại sao... tại sao anh lại làm thế? Đó là công sức của anh bao nhiêu năm mà..."
Thẩm Trình hít một hơi khó khăn, đôi mắt mệt mỏi nhìn cậu. "Tiền... mất thì kiếm lại được. Nhưng nếu mất em lần nữa, tôi không biết mình phải sống thế nào."
Trong hơi thở yếu ớt, anh nắm lấy bàn tay cậu, đặt lên đó một cái hôn nhẹ. "Chu Chu... tôi thực sự không làm chuyện đó với mẹ em. Tin tôi một lần cuối được không?"
Đêm đó, Diệp Chu đưa Thẩm Trình về căn nhà lá cũ của mình. Cậu không đưa anh ra bệnh viện huyện vì sợ người của Lâm Hạo còn lảng vảng. Cậu tự tay nấu nước nóng, lau rửa vết thương cho anh. Dưới ánh đèn dầu leo lét, không gian trở nên tĩnh lặng và mộc mạc như mười năm trước.
Thẩm Trình nằm trên chiếc giường tre ọp ẹp, nhìn Diệp Chu đang tỉ mẩn băng bó cho mình. Cậu của hiện tại không còn là người mẫu ảnh rực rỡ dưới ánh đèn Thành phố S, mà là cậu bé hàng xóm dịu dàng của anh năm nào.
"Đau không?" Diệp Chu hỏi, giọng cậu nghẹn ngào.
"Có em ở đây, không đau chút nào," Thẩm Trình trêu đùa, nhưng rồi anh nghiêm mặt lại. "Lâm Hạo sẽ không dừng lại ở đây. Hắn có trong tay những bằng chứng giả mạo để đổ tội cho Trình Thị về vụ tai nạn năm xưa. Đó là lý do hắn dám ngang nhiên tấn công tôi."
Diệp Chu dừng tay, cậu nhìn sâu vào mắt anh. "Tôi biết. Chú Sáu đã nói với tôi rồi. Đêm đó có hai nhóm người. Lâm Hạo chỉ cho tôi xem phần của Trình Thị, nhưng hắn giấu đi phần của chính hắn."
Cậu khẽ thở dài, bàn tay vuốt ve gò má xanh xao của Thẩm Trình. "Chúng ta đều là nạn nhân của họ, phải không?"
Thẩm Trình gật đầu. Anh kéo tay cậu lại, đặt lên ngực mình. "Diệp Chu, tôi nợ em một lời xin lỗi chân thành. Vì sự ích kỷ, vì đã dùng tiền bạc để ép buộc em. Tôi cứ ngỡ đó là cách duy nhất để bảo vệ em khỏi Lâm Hạo, nhưng tôi đã sai. Tôi đã làm em tổn thương nhiều hơn cả hắn."
Diệp Chu im lặng. Cậu tựa đầu vào cạnh giường, nhìn ngọn lửa đèn dầu nhảy múa. Tình yêu này vốn dĩ đã bị vấy bẩn bởi quá nhiều toan tính, nhưng khi rũ bỏ lớp vỏ hào nhoáng của thành thị, dưới mái nhà tranh vách đất này, cậu lại thấy nó chân thật đến lạ kỳ.
"Thẩm Trình, chúng ta hãy thỏa thuận lại nhé," Diệp Chu ngẩng lên, đôi mắt trong veo như nước biển Hải Nam buổi sớm. "Không có hợp đồng bao nuôi nào hết. Anh cũng không phải chủ nhân của tôi. Nếu anh muốn ở bên tôi, hãy dùng tư cách của Thẩm Trình mười bảy tuổi."
Thẩm Trình xúc động, anh vươn tay ôm lấy cổ cậu, kéo cậu xuống một nụ hôn sâu. Nụ hôn này mang vị của lá thuốc nam, vị của nước mắt, và vị của sự tha thứ. Nó nhẹ nhàng, từ tốn như mạch truyện của một buổi chiều tà, nhưng lại sâu đậm hơn bất cứ cuộc hoan lạc nào trong căn penthouse lạnh lẽo.
Họ quấn quýt lấy nhau trên chiếc giường tre cũ. Thẩm Trình dù đang bị thương nhưng vẫn không ngăn được bản năng muốn được hòa nhập vào người con trai này. Anh chậm rãi cởi bỏ lớp áo sơ mi của Diệp Chu, hôn lên từng tấc da thịt nồng mùi nắng gió.
"Chu Chu... em thơm quá... mùi của biển, mùi của em..."
Diệp Chu chủ động vòng tay qua cổ anh, cậu không còn cự tuyệt, không còn cam chịu. Cậu đón nhận anh bằng tất cả sự chân thành còn sót lại. Trong căn nhà nhỏ ven biển, tiếng sóng vỗ rì rào hòa cùng tiếng rên rỉ khẽ khàng và tiếng giường tre kẽo kẹt. Sự giao thoa này không có sự thô bạo, chỉ có sự nâng niu đến tột cùng. Thẩm Trình di chuyển rất nhẹ, như sợ làm vỡ một món đồ sứ quý giá. Anh ngắm nhìn gương mặt cậu dưới ánh đèn dầu, thấy được sự rạng rỡ của một linh hồn đang dần tìm lại được sự bình yên.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá dừa rọi vào trong nhà, Thẩm Trình thấy Diệp Chu đang đứng bên bếp lửa nấu cháo. Khói bếp bay lên nhàn nhạt, khung cảnh bình dị đến mức anh ước gì thời gian có thể ngừng lại mãi mãi ở đây.
Nhưng thực tại không cho phép họ trốn tránh lâu hơn. Thư ký Tống đã tìm được đến đây với một tin tức chấn động: Lâm Hạo đã bị cảnh sát triệu tập vì liên quan đến một đường dây rửa tiền và dàn dựng tai nạn giao thông mười năm trước. Một nhân chứng quan trọng đã ra mặt – chính là người tài xế xe tải năm xưa mà Thẩm Trình đã âm thầm tìm kiếm suốt bao năm qua.
Thẩm Trình nhìn Diệp Chu, nắm chặt tay cậu. "Mọi chuyện sắp kết thúc rồi. Tôi sẽ đưa em và mẹ trở về, nhưng không phải về căn penthouse đó. Tôi đã mua lại căn nhà cũ của gia đình em và phục dựng nó. Đó mới là nhà của em."
Diệp Chu mỉm cười, nụ cười lần đầu tiên chạm tới khóe mắt. "Được, chúng ta về nhà thôi."
Dưới bầu trời Hải Nam xanh ngắt, sóng biển vẫn vỗ bờ, nhưng lần này nó không còn mang theo sự dữ dội của bão tố, mà là sự vỗ về của một sự khởi đầu mới. Gương vỡ đã lành, tuy vết sẹo vẫn còn đó, nhưng nó nhắc nhở họ rằng để có được hạnh phúc này, họ đã phải đi qua những ngày giông bão nhất của cuộc đời.