Thành phố S đón họ trở về bằng một cơn mưa rào mùa hạ, gột rửa đi cái nóng nực và cả những lớp bụi mờ của những ngày giông bão tại Hải Nam. Khi chiếc xe của Thẩm Trình lăn bánh qua cây cầu vượt nối liền ngoại ô với trung tâm thành phố, Diệp Chu nhìn qua cửa kính, thấy những tòa nhà chọc trời vẫn đứng đó, uy nghiêm và lộng lẫy, nhưng cảm giác trong lòng cậu đã hoàn toàn khác biệt. Cậu không còn thấy mình là một chú chim lạc loài bị bủa vây bởi xiềng xích, mà là một người lữ khách đã tìm thấy bến đỗ bình yên.
Bệnh viện quốc tế S.
Diệp Chu vội vàng đẩy cửa phòng bệnh của mẹ. Bà Diệp đã tỉnh táo hơn hẳn, đang ngồi tựa lưng vào gối trắng, nhìn ra phía cửa sổ nơi có những hạt mưa li ti bám trên mặt kính. Thấy con trai bước vào, ánh mắt bà rạng rỡ hẳn lên.
"Chu Chu, con về rồi..." Giọng bà còn yếu nhưng đã có sức sống hơn nhiều.
Diệp Chu lao tới, ôm chầm lấy mẹ, vùi mặt vào đôi bàn tay gầy gộc của bà. Cậu khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm. Thẩm Trình đứng ở cửa, anh không bước vào ngay mà lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó. Anh đã dặn thư ký Tống chuẩn bị những điều kiện chăm sóc tốt nhất, đồng thời đích thân mời vị chuyên gia tim mạch hàng đầu từ nước ngoài về để theo dõi giai đoạn hồi phục của bà.
"Mẹ, mọi chuyện qua rồi. Con đã giải quyết xong công việc ở quê. Từ giờ chúng ta sẽ ở lại đây, con sẽ chăm sóc mẹ thật tốt," Diệp Chu thì thầm.
Bà Diệp nhìn lên Thẩm Trình, đôi mắt già nua chứa đựng sự thấu hiểu. Bà biết chàng trai này, bà nhớ cậu thiếu niên năm xưa từng cùng con trai bà chạy nhảy trên những rặng dừa. Bà khẽ mỉm cười, cái gật đầu nhẹ của bà như một lời cảm ơn, cũng như một sự gởi gắm lặng lẽ.
Một tuần sau.
Dòng nước hoa Mystère chính thức được ra mắt tại trung tâm triển lãm lớn nhất Thành phố S. Đây là sự kiện được mong chờ nhất trong năm của giới thời trang. Tấm áp phích khổng lồ in hình Diệp Chu được treo ngay mặt tiền tòa nhà. Trong ảnh, cậu đứng giữa làn khói mờ ảo, đôi mắt u sầu nhưng kiên cường, trên vai thấp thoáng vết sẹo nhỏ của tuổi thơ. Hình ảnh đó không chỉ là cái đẹp của nhan sắc, mà là cái đẹp của một tâm hồn đã kinh qua đau đớn để trở nên rạng rỡ.
Bên trong sảnh tiệc, Diệp Chu xuất hiện với bộ vest màu xanh navy thẫm, tinh tế và trầm ổn. Cậu không còn cúi đầu rụt rè, mỗi bước đi của cậu đều mang theo sự tự tin và thanh thản.
Thẩm Trình đứng trên sân khấu, cầm micro. Anh nhìn về phía Diệp Chu, ánh mắt tràn đầy sự tự hào.
"Kính thưa các vị khách quý, Mystère không chỉ là một mùi hương. Nó là biểu tượng của những bí mật được giữ kín trong trái tim, của sự mất mát và sự hồi sinh. Và hôm nay, tôi muốn giới thiệu đến mọi người linh hồn của dòng nước hoa này – Diệp Chu."
Diệp Chu bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay vang dội. Trong khoảnh khắc đó, cậu nhìn thấy Lâm Hạo đang bị hai viên cảnh sát áp giải qua màn hình tivi lớn ở khu vực sảnh – một sự sụp đổ hoàn toàn của kẻ đã gây ra bao đau thương. Cậu hít một hơi thật sâu, hương thơm của Mystère thoang thoảng trong không khí – một mùi hương mang vị muối mặn của biển, vị nồng nàn của gỗ đàn hương và chút thanh khiết của hoa nhài buổi sớm.
Sau buổi lễ ra mắt thành công rực rỡ, Thẩm Trình không đưa Diệp Chu về căn penthouse tầng 68. Chiếc xe rẽ vào một khu biệt thự yên tĩnh nằm ven sông, nơi những hàng cây xanh mướt phủ bóng xuống con đường lát đá.
"Đây là đâu?" Diệp Chu tò mò hỏi.
Thẩm Trình dừng xe trước một căn biệt thự hai tầng có kiến trúc mộc mạc nhưng cực kỳ tinh tế, với khoảng sân vườn rộng rãi và những khóm hoa nhài trắng muốt.
"Đây là nhà của chúng ta," Thẩm Trình mỉm cười, anh mở cốp xe, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Vào trong nhà, căn phòng khách được bài trí ấm cúng, có cả một chiếc ghế bập bênh mà bà Diệp chắc chắn sẽ rất thích. Thẩm Trình kéo Diệp Chu ngồi xuống sofa, anh mở chiếc hộp gỗ ra. Bên trong là bản hợp đồng "bao nuôi" cũ kỹ với chữ ký của cả hai.
Trước mặt Diệp Chu, Thẩm Trình dùng bật lửa châm vào góc tờ giấy. Ngọn lửa màu xanh bùng lên, thiêu rụi từng điều khoản tàn nhẫn, thiêu rụi cái danh xưng "Bên A" và "Bên B" đầy khoảng cách. Từng hạt tro tàn rơi xuống khay sứ.
"Hợp đồng bao nuôi đã kết thúc," Thẩm Trình nói, giọng anh trầm ấm và chân thành. "Từ giờ phút này, em là người tự do. Em không nợ tôi bất cứ điều gì hết."
Diệp Chu nhìn đống tro tàn, cảm thấy một hòn đá lớn trong lòng vừa được nhấc bỏ. Cậu định nói lời cảm ơn, nhưng Thẩm Trình đã lấy ra một chiếc hộp khác từ trong túi áo. Lần này không phải là gỗ, mà là nhung đỏ.
Bên trong là một cặp nhẫn kim cương đen đơn giản nhưng đầy sức mạnh.
"Tôi không muốn làm chủ nhân của em nữa. Tôi muốn làm người bạn đời của em. Diệp Chu, em có bằng lòng để tôi được chăm sóc em và mẹ suốt quãng đời còn lại không? Không phải bằng tiền bạc hay quyền lực, mà bằng tình yêu của một Thẩm Trình – người đã đợi em suốt mười năm qua."
Nước mắt Diệp Chu lại rơi, nhưng lần này là nước mắt của hạnh phúc viên mãn. Cậu đưa tay ra, để Thẩm Trình lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út. "Em bằng lòng."
Đêm đó, trong ngôi biệt thự mới, không khí tĩnh mịch và ngọt ngào đến lạ thường. Ánh trăng từ cửa sổ hắt vào, in bóng hai người lên bức tường.
Thẩm Trình bế Diệp Chu lên lầu, đặt cậu xuống chiếc giường phủ ga lụa màu kem mịn màng. Anh hôn lên trán cậu, rồi dần xuống đôi mắt, sống mũi và dừng lại ở đôi môi sưng mọng. Nụ hôn này không còn mang theo sự chiếm đoạt điên cuồng của những đêm say, mà là một sự giao hòa tâm hồn đầy tôn trọng.
Anh chậm rãi cởi bỏ từng lớp quần áo trên người cậu, như đang bóc tách từng lớp vỏ bọc để chạm vào cái phần chân thật nhất, mềm mại nhất. Dưới ánh trăng, cơ thể Diệp Chu đẹp như một tác phẩm nghệ thuật, trắng ngần và tinh khôi.
Bàn tay Thẩm Trình lướt nhẹ trên vết sẹo ở vai cậu, anh khẽ thì thầm: "Vết sẹo này... từ giờ sẽ không còn đau nữa."
"Anh cũng vậy," Diệp Chu vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh lại gần. "Những tổn thương cũ, hãy để biển Hải Nam mang đi hết nhé."
Thẩm Trình đi vào trong cậu, từng chút một, từ tốn và sâu đậm. Tiếng rên rỉ của Diệp Chu lần này mang theo sự khát khao mãnh liệt. Cậu chủ động quấn lấy eo anh, đón nhận mọi sự va chạm bằng tất cả sự chân thành. Sự hòa quyện của họ không chỉ là dục vọng thể xác, mà là sự gắn kết của hai linh hồn sau bao nhiêu năm lạc mất nhau.
Căn phòng tràn ngập hơi ấm và tiếng thở dốc nhịp nhàng. Trong cơn say mê của tình ái, họ thấy mình trở lại là những thiếu niên mười bảy tuổi, cùng nhau chạy trên bãi cát trắng, cùng nhau hứa hẹn về một tương lai không có sự lừa dối. Mỗi cái chạm, mỗi nụ hôn đều là một lời thề nguyện thầm kín rằng họ sẽ không bao giờ buông tay nhau một lần nữa.
"Yêu em... mãi mãi yêu em..." Thẩm Trình thì thầm bên tai cậu trước khi cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm của khoái lạc.
Sáng hôm sau, Diệp Chu thức dậy trong tiếng chim hót ở ngoài vườn. Cậu thấy Thẩm Trình đang đứng bên cửa sổ, tay cầm hai tách cà phê nóng. Cậu bước tới, tựa đầu vào vai anh, nhìn dòng sông S hiền hòa đang trôi lững lờ dưới nắng sớm.
"Anh đang nghĩ gì vậy?" Diệp Chu hỏi.
"Anh đang nghĩ, tuần sau khi mẹ xuất viện, chúng ta sẽ đưa bà về Hải Nam chơi một chuyến. Không phải để chạy trốn, mà là để bà thấy mảnh đất quê hương mình giờ đã bình yên thế nào," Thẩm Trình đáp, hôn nhẹ vào tóc cậu.
Diệp Chu mỉm cười. Cậu biết, cuộc đời phía trước vẫn sẽ còn những gập ghềnh, nhưng chỉ cần có bàn tay này nắm chặt, chỉ cần có trái tim này bên cạnh, cậu chẳng còn sợ hãi bất cứ điều gì.