Thành phố S trong những ngày đầu hạ dường như cũng dịu dàng hơn với những con người vừa tìm lại được nhau. Sức khỏe của bà Diệp tiến triển tốt một cách thần kỳ, có lẽ phương thuốc hiệu nghiệm nhất không phải là những viên thuốc đắt tiền, mà là nụ cười thanh thản trên môi con trai bà và sự chăm sóc chân thành của Thẩm Trình.
Đúng như lời hứa, một tuần sau khi bà Diệp xuất viện, Thẩm Trình đã gác lại mọi công việc tại tập đoàn để cùng Diệp Chu đưa bà trở về Hải Nam. Không còn là chuyến đi chạy trốn trong bóng đêm, cũng không còn những giọt nước mắt u uất, chuyến đi lần này mang theo vị mặn mòi của hy vọng và sự bắt đầu mới.
Chiếc xe lăn bánh trên con đường ven biển quen thuộc. Qua khung cửa sổ, bà Diệp nhìn ngắm rặng dừa xanh mướt, đôi mắt già nua lấp lánh sự xúc động. Khi xe dừng lại trước cổng một ngôi nhà lá đã được phục dựng hoàn toàn dựa trên nguyên mẫu cũ nhưng kiên cố và tinh tế hơn, bà Diệp đã bật khóc.
"Về nhà rồi... Chu Chu ơi, chúng ta về nhà thật rồi."
Diệp Chu đỡ mẹ xuống xe, lòng cậu cũng trào dâng một cảm xúc khó tả. Căn nhà gỗ nhỏ với mái ngói đỏ tươi, khoảng sân gạch rêu phong và đặc biệt là gốc cây bàng già nơi cậu và Thẩm Trình lần đầu gặp gỡ vẫn đứng đó, như một chứng nhân già nua cho một tình yêu vừa hồi sinh từ đống tro tàn.
Buổi tối đầu tiên tại quê nhà, Thẩm Trình cùng Diệp Chu chuẩn bị một bữa cơm nhỏ. Không có đầu bếp cao cấp, không có rượu vang đắt tiền, chỉ có cá thu kho tộ, canh chua lá linh và vài quả dừa xiêm vừa hái trên cây.
Bà Diệp ăn rất ngon miệng, thỉnh thoảng lại nhìn hai đứa trẻ trước mặt rồi khẽ mỉm cười. Bà biết, sóng gió đã qua, và người đàn ông thâm trầm đang ân cần gắp thức ăn cho con trai bà kia chính là bến đỗ cuối cùng.
Sau bữa tối, bà Diệp đi nghỉ sớm vì mệt sau chuyến đi dài. Thẩm Trình nắm lấy tay Diệp Chu, kéo cậu ra phía bờ biển ngay trước cửa nhà.
Đêm Hải Nam tĩnh lặng, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rào và ánh trăng bạc trải dài trên mặt nước. Gió biển thổi tung mái tóc của cả hai, mang theo vị muối mặn nồng nàn.
"Chu Chu, em còn nhớ không?" Thẩm Trình chỉ về phía tảng đá lớn nằm trơ trọi giữa bãi cát. "Chính tại chỗ đó, năm mười bảy tuổi, em đã nói rằng nếu sau này anh giàu sang mà quên em, em sẽ ném anh xuống biển cho cá ăn."
Diệp Chu bật cười, nụ cười trong trẻo vang vọng giữa không gian. "Em nhớ chứ. Lúc đó anh thề thốt ghê lắm, bảo là 'Dù có thành đại gia thành phố cũng chỉ cưới một mình Diệp Chu thôi'. Hóa ra anh lại dùng cách 'bao nuôi' để cưới em thật."
Thẩm Trình xoay người lại, ôm trọn Diệp Chu vào lòng. Anh tựa cằm lên vai cậu, giọng nói trầm thấp hòa cùng tiếng sóng: "Anh đã đi một vòng quá xa để hiểu được rằng, tiền bạc và quyền lực chỉ có ý nghĩa khi có em ở bên cạnh để chia sẻ. Chu Chu, mười năm qua, anh chưa bao giờ thực sự sống. Anh chỉ tồn tại và chờ đợi ngày gặp lại em."
Diệp Chu vòng tay ra sau lưng, siết chặt lấy anh. Cậu cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của Thẩm Trình, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa qua lớp áo mỏng. "Em cũng vậy. Ở thành phố S, mỗi khi nhìn lên những tòa nhà chọc trời, em lại thấy mình nhỏ bé và cô độc đến phát sợ. Nhưng bây giờ, đứng ở đây, em thấy mình là người giàu có nhất thế giới."
Dưới ánh trăng lung linh, Thẩm Trình đột ngột quỳ một chân xuống cát. Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ – đây không phải là nhẫn kim cương đắt giá ở thành phố, mà là một chiếc nhẫn được tết từ cỏ biển và đính một mảnh vỏ ốc xà cừ trắng tinh khôi mà anh đã âm thầm nhặt được buổi chiều.
"Ở Thành phố S, anh đã tặng em nhẫn kim cương để khẳng định quyền sở hữu. Nhưng ở Hải Nam, anh muốn tặng em cái này. Đây là lời hứa của Thẩm Trình năm mười bảy tuổi, mộc mạc và chân thành nhất. Diệp Chu, em có bằng lòng làm 'vợ' của anh trên mảnh đất này không?"
Diệp Chu xúc động đến mức không nói nên lời. Cậu đưa tay ra, để Thẩm Trình lồng chiếc nhẫn cỏ vào ngón tay mình. Chiếc nhẫn hơi nhám, mang theo mùi vị của biển và hơi ấm của tay anh.
"Em bằng lòng. Ngàn lần bằng lòng."
Họ trao nhau nụ hôn nồng nàn giữa trời đêm Hải Nam. Nụ hôn này không còn vị đắng cay của sự hoài nghi, chỉ còn vị ngọt ngào của sự giao hòa tuyệt đối. Thẩm Trình bế thốc Diệp Chu lên, đi về phía căn chòi lá nhỏ nằm khuất sau rặng dừa – nơi họ từng trốn ra ngắm sao năm nào.
Bên trong căn chòi, mùi hương của lá khô và gió biển quyện vào nhau. Thẩm Trình đặt Diệp Chu xuống lớp chiếu cói thơm mùi nắng. Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua kẽ lá, cơ thể hai người quấn quýt lấy nhau như đôi chim hải âu tìm về tổ ấm.
Thẩm Trình hôn lên đôi mắt đang khép hờ của Diệp Chu, tay anh chậm rãi cởi bỏ lớp áo sơ mi mỏng manh của cậu. Từng tấc da thịt trắng ngần của Diệp Chu hiện ra dưới ánh trăng, lung linh như một dải ngân hà.
"Chu Chu... em đẹp quá..." Thẩm Trình thì thầm, hơi thở nóng hổi phả lên cổ cậu.
Anh đi sâu vào cậu bằng một sự dịu dàng đến tột cùng, như muốn bù đắp cho tất cả những lần thô bạo trước đây. Diệp Chu chủ động đón nhận, tiếng rên rỉ khẽ khàng hòa cùng tiếng sóng vỗ. Cậu cảm nhận được sự tràn đầy, sự kết nối không chỉ về thể xác mà còn là linh hồn. Trong khoảnh khắc ấy, mọi rào cản địa vị, mọi hận thù quá khứ đều tan biến, chỉ còn lại hai con người đang sưởi ấm cho nhau bằng tình yêu thuần khiết nhất.
Sự va chạm nhịp nhàng trên lớp chiếu cói tạo nên những âm thanh trầm đục đầy mê hoặc. Thẩm Trình nắm chặt lấy tay Diệp Chu, mười ngón tay đan vào nhau không rời. Anh muốn cậu ghi nhớ cảm giác này – cảm giác thuộc về nhau trên mảnh đất quê hương, nơi tình yêu của họ đã nảy mầm và cũng là nơi nó được chữa lành.
Sáng hôm sau, làng chài nhỏ xôn xao bởi một tin vui. Thẩm Trình thông báo sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ đãi cả làng tại sân đình để cảm ơn mọi người đã giúp đỡ Diệp Chu và bà Diệp suốt những năm qua.
Những chiếc bàn gỗ dài được kê ra giữa sân, đầy ắp hải sản tươi sống và những vò rượu nếp thơm nồng. Dân làng chài kéo đến đông đủ, ai nấy đều hớn hở. Họ mừng cho bà Diệp vì có đứa con hiếu thảo, mừng cho Diệp Chu vì tìm được một người đàn ông tài giỏi và yêu thương cậu thật lòng.
Thẩm Trình khoác vai Diệp Chu, cùng cậu đi mời rượu từng người. Anh không còn là vị tổng tài cao ngạo thường ngày, mà là một người con rể của làng chài, sẵn sàng ngồi uống rượu đế và nghe những lão ngư kể chuyện biển cả.
"Cậu Thẩm này, nhìn cậu sang trọng thế mà uống rượu cũng cừ đấy nhé!" Một ông lão ngư dân vỗ vai Thẩm Trình cười khà khà.
Thẩm Trình cười đáp: "Dạ, vì rượu ở đây mang vị tình nghĩa nên uống mãi không say ạ."
Bà Diệp ngồi ở một góc, nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt bà nhòe đi vì hạnh phúc. Bà biết rằng từ nay về sau, con trai bà sẽ không còn phải gánh vác cả thế giới trên đôi vai gầy nữa.
Buổi chiều, khi khách khứa đã về hết, Thẩm Trình và Diệp Chu dắt tay nhau đi dạo trên con đường đất dẫn ra hải đăng.
"Anh tính khi nào thì chúng ta quay lại thành phố?" Diệp Chu hỏi, đầu tựa vào vai anh.
"Chừng nào em muốn," Thẩm Trình đáp. "Nhưng anh đã quyết định rồi. Anh sẽ đầu tư vào một dự án bảo tồn văn hóa và môi trường tại Hải Nam này, lấy tên là 'Diệp Chu'. Chúng ta sẽ xây dựng một trường học và một trung tâm y tế hiện đại cho bà con ở đây. Anh muốn nơi này không chỉ là ký ức, mà còn là tương lai của chúng ta."
Diệp Chu dừng lại, nhìn anh với ánh mắt đầy cảm phục. Cậu nhận ra Thẩm Trình đã thực sự thay đổi. Anh không còn dùng tiền để chiếm hữu, mà dùng nó để kiến tạo hạnh phúc cho những người xung quanh cậu.
"Cảm ơn anh, Thẩm Trình. Vì tất cả."
Họ đứng dưới chân ngọn hải đăng, nhìn về phía đường chân trời nơi mặt trời đang dần lặn xuống, dát vàng cả mặt biển. Thành phố S rực rỡ ánh đèn vẫn đang đợi họ, nhưng bây giờ, họ đã có một "Hải Nam" vững chãi trong lòng để luôn có chỗ quay về.