Thành phố S đón họ trở về bằng một bầu không khí oi nồng của những ngày cuối hạ. Sau một tuần đắm mình trong vị muối mặn mòi và sự yên bình của Hải Nam, nhịp sống hối hả, tiếng còi xe inh ỏi và những tòa nhà kính phản chiếu ánh mặt trời gay gắt bỗng khiến Diệp Chu cảm thấy có chút ngợp.
Thẩm Trình nắm chặt tay cậu ngay khi vừa bước xuống sân bay. Cử chỉ ấy thầm lặng nhưng đầy sức nặng, như một lời khẳng định rằng dù thế giới bên ngoài có hỗn loạn đến đâu, anh vẫn là bức tường thành vững chãi nhất của cậu.
Bà Diệp được đưa về căn biệt thự ven sông – nơi mà Diệp Chu gọi là "nhà mới". Nhìn thấy mẹ vui vẻ tỉ mẩn chăm sóc mấy khóm hoa nhài ngoài sân, Diệp Chu thấy lòng mình nhẹ tênh. Cậu hiểu rằng, để có được sự bình yên này, Thẩm Trình đã phải đánh đổi rất nhiều, từ danh tiếng đến cả những lợi ích khổng lồ trên thương trường.
Thế nhưng, bình yên ở thành phố này luôn là một thứ xa xỉ phẩm có hạn sử dụng ngắn ngủi.
Sáng thứ Hai, khi Thẩm Trình vừa đến tập đoàn, anh đã thấy thư ký Tống đứng đợi sẵn với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy.
"Thẩm tổng, Chủ tịch đã về nước. Ông ấy đang đợi ngài trong văn phòng."
Cánh tay đang cầm cặp táp của Thẩm Trình hơi khựng lại. Cha anh – Thẩm Chính – người đàn ông đã gầy dựng nên đế chế Trình Thị bằng một bàn tay sắt và trái tim lạnh lùng hơn băng tuyết, đã đột ngột trở về sau hai năm dưỡng bệnh tại Thụy Sĩ. Sự trở về này, Thẩm Trình biết rõ, không phải để thăm con trai, mà là để chấn chỉnh những gì ông cho là "sai lệch" trong quỹ đạo của tập đoàn.
"Tôi biết rồi. Cậu đưa Diệp Chu đến studio sớm, dặn bảo vệ tăng cường cảnh giác, tuyệt đối không để báo chí tiếp cận cậu ấy."
Thẩm Trình bước vào văn phòng. Thẩm Chính ngồi trên chiếc ghế bọc da xoay lưng về phía cửa, khói thuốc xì gà đắt tiền bảng lảng trong không gian. Khi ông quay lại, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng nhìn thẳng vào con trai mình.
"Con đã làm tốt lắm, Thẩm Trình. Dự án Mystère thành công rực rỡ," ông cụ lên tiếng, giọng trầm đục nhưng đầy uy lực. "Nhưng con cũng đã làm một việc rất ngu xuẩn: đó là vì một món đồ chơi mà hy sinh dự án cảng biển vào tay Lâm Thị. Con có biết hội đồng quản trị đang phẫn nộ thế nào không?"
"Con không coi Diệp Chu là đồ chơi, thưa cha," Thẩm Trình bình thản đáp, ánh mắt không hề né tránh. "Và dự án cảng biển đó, con sẽ lấy lại bằng cách khác, sạch sẽ hơn."
Thẩm Chính cười nhạt, gạt tàn thuốc. "Sạch sẽ? Thương trường không có chỗ cho sự sạch sẽ và tình cảm sướt mướt. Ta đã điều tra về cậu ta. Một người mẫu hạng bét, con trai của kẻ đã cản đường chúng ta năm xưa ở Hải Nam. Thẩm Trình, con đang nuôi một con rắn độc bên cạnh mình."
"Diệp Chu không phải rắn độc. Chính chúng ta mới là người nợ gia đình cậu ấy," Thẩm Trình gằn giọng.
"Đủ rồi!" Thẩm Chính đập tay xuống bàn. "Ta cho con ba ngày để thu xếp với cậu ta. Một số tiền đủ lớn để cậu ta biến mất khỏi thành phố này vĩnh viễn. Nếu không, ta sẽ đích thân ra tay. Con biết ta có thể làm gì mà."
Thẩm Trình siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Anh quay lưng bước ra ngoài, không nói thêm một lời nào. Cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu, và kẻ thù lần này không phải là Lâm Hạo xảo quyệt, mà là chính máu mủ của mình.
Trong khi đó, tại một studio nghệ thuật ở trung tâm, Diệp Chu đang loay hoay với những bảng màu và cọ vẽ. Sau thành công của dòng nước hoa, cậu quyết định tạm dừng công việc người mẫu để quay lại với đam mê hội họa mà cậu đã bỏ dở từ năm mười tám tuổi. Cậu muốn đứng cạnh Thẩm Trình với tư cách là một nghệ sĩ, một con người có giá trị riêng, chứ không chỉ là một gương mặt đại diện cho sản phẩm của anh.
"Cậu vẽ đẹp thật, Diệp Chu."
Tiếng nói vang lên khiến Diệp Chu giật mình. Cậu quay lại và thấy một người phụ nữ sang trọng, quý phái đứng ở cửa. Bà mặc bộ váy lụa màu ngọc trai, gương mặt toát lên vẻ hiền hậu nhưng ánh mắt lại chứa đựng một nỗi buồn sâu thẳm.
"Dạ, xin hỏi bà là..."
"Ta là mẹ của Thẩm Trình," bà mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
Diệp Chu vội vàng buông cọ, lúng túng chào bà. Cậu đã nghe Thẩm Trình kể rằng mẹ anh sống ly thân với chủ tịch và luôn bị ông kiểm soát gắt gao.
"Đừng sợ, ta đến không phải để gây khó dễ cho con," bà bước tới, nhìn bức tranh vẽ rặng dừa Hải Nam của Diệp Chu. "Thẩm Trình giống ta, khi đã yêu ai là sẽ yêu đến chết đi sống lại. Nhưng con biết đấy, Thẩm gia là một cái lồng lớn, và Thẩm Chính là người giữ chìa khóa. Ta đến để báo cho con biết, ông ấy đã trở về."
Trái tim Diệp Chu thắt lại. Cậu đã lờ mờ đoán được sự hiện diện của Thẩm Chính qua vẻ căng thẳng của Thẩm Trình sáng nay.
"Bà Thẩm, con... con thực sự yêu anh ấy. Con không cần tiền của Thẩm gia," Diệp Chu nhỏ giọng nhưng kiên định.
Bà Thẩm thở dài, đặt bàn tay ấm áp lên tay cậu. "Ta biết. Nhìn vào mắt con, ta biết con là đứa trẻ ngoan. Nhưng Thẩm Chính sẽ không để yên đâu. Ông ấy coi tình yêu là điểm yếu, và ông ấy sẽ đánh vào điểm yếu đó của Thẩm Trình cho đến khi nó vỡ tan mới thôi. Con phải chuẩn bị tâm lý, Diệp Chu à."
Khi bà rời đi, Diệp Chu đứng lặng giữa căn phòng ngập tràn mùi màu vẽ. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà chọc trời đang bắt đầu lên đèn. Thành phố này thật lộng lẫy, nhưng nó cũng thật tàn nhẫn với những trái tim chân thành.
Tối hôm đó, Thẩm Trình về nhà muộn. Anh thấy Diệp Chu đang ngồi đợi mình bên bàn ăn đã nguội lạnh. Anh bước tới ôm cậu từ phía sau, vùi đầu vào hõm cổ cậu, hít hà mùi hương nhàn nhạt của màu vẽ hòa cùng mùi nắng.
"Anh mệt lắm phải không?" Diệp Chu xoay người lại, đưa tay vuốt ve những nếp nhăn trên trán anh.
"Chỉ cần thấy em là hết mệt," Thẩm Trình cười khẽ, nhưng nụ cười không chạm tới ánh mắt.
"Thẩm Trình, hôm nay mẹ anh đã đến tìm em," Diệp Chu thẳng thắn nói.
Cơ thể Thẩm Trình hơi cứng lại. Anh buông cậu ra, thở dài: "Bà ấy đã nói gì với em?"
"Bà ấy bảo em hãy chuẩn bị tâm lý. Thẩm Trình, có phải cha anh muốn chúng ta chia tay không?"
Thẩm Trình im lặng một hồi lâu, rồi anh nắm lấy đôi tay nhỏ bé của cậu, đặt lên đó một nụ hôn. "Diệp Chu, nghe anh nói. Dù có chuyện gì xảy ra, dù thế giới này có sụp đổ, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay em. Cha anh có thể nắm giữ tài chính của tập đoàn, nhưng ông ấy không nắm giữ được linh hồn anh."
"Nhưng nếu vì em mà anh mất tất cả..."
"Anh đã mất em mười năm, đó mới là mất tất cả," Thẩm Trình ngắt lời cậu, ánh mắt anh rực cháy một sự quyết tâm điên cuồng. "Tiền bạc chỉ là những con số vô hồn. Anh có thể tự tay xây dựng lại một đế chế khác, nhưng anh không thể tìm thấy một Diệp Chu thứ hai."
Đêm đó, họ quấn quýt lấy nhau như thể ngày mai là tận thế. Sự giao hòa này không còn là khoái lạc đơn thuần, mà là một sự cam kết bằng xương bằng thịt. Thẩm Trình đi sâu vào cậu, hơi thở anh nóng hổi và dồn dập, đôi tay siết chặt eo cậu như muốn khảm cậu vào cơ thể mình.
"Chu Chu... hứa với anh, đừng bao giờ nghe lời bất cứ ai mà rời bỏ anh, được không?" anh thì thầm giữa những nụ hôn cháy bỏng.
"Em hứa... em sẽ không đi đâu hết..." Diệp Chu nấc nghẹn, cậu chủ động dâng hiến tất cả, đón nhận anh bằng tất cả sự chân thành. Trong bóng tối của phòng ngủ, tiếng thở dốc nhịp nhàng hòa cùng tiếng đập của hai trái tim đang cùng chung một nhịp đập chống lại cả thế giới.
Sáng hôm sau, sóng gió chính thức ập đến.
Tất cả các trang báo mạng và mạng xã hội đồng loạt đưa tin về "quá khứ đen tối" của người mẫu Diệp Chu. Họ đào bới lại vụ tai nạn của gia đình cậu mười năm trước, nhưng dưới sự nhào nặn của những tay bút được mua chuộc, vụ tai nạn đó được biến tướng thành một cuộc tranh chấp đất đai mà cha Diệp Chu là kẻ tham lam, cố tình gây khó dễ cho dự án phát triển của thành phố. Thậm chí, họ còn ám chỉ rằng Diệp Chu dùng nhan sắc để quyến rũ Thẩm Trình nhằm mục đích tống tiền Thẩm gia để trả thù cho cha.
Chưa dừng lại ở đó, tất cả các đối tác của dự án Mystère đồng loạt tuyên bố rút vốn hoặc đình chỉ hợp đồng vì "vi phạm đạo đức nghề nghiệp" của người mẫu đại diện. Cổ phiếu của Trình Thị bắt đầu sụt giảm.
Diệp Chu đứng giữa phòng khách, nhìn những dòng tít ác ý trên tivi mà tay chân bủn rủn. Cậu không sợ mình bị sỉ nhục, nhưng cậu sợ Thẩm Trình vì cậu mà bị cả xã hội quay lưng.
Lúc này, điện thoại của cậu rung lên. Một số lạ.
"Cậu thấy thế nào, Diệp tiên sinh?" Giọng nói lạnh lùng của Thẩm Chính vang lên. "Đây chỉ mới là màn khai vị. Nếu cậu vẫn còn một chút lòng tự trọng và thực lòng yêu con trai tôi, cậu nên biết mình phải làm gì. Ba giờ chiều nay, tại quán cà phê dưới sảnh Trình Thị. Ta đợi cậu."
Diệp Chu cúp máy. Cậu nhìn bức tranh rặng dừa vẫn còn dang dở trên giá vẽ. Cậu hiểu rằng, để bảo vệ tình yêu này, đôi khi người ta không thể chỉ đứng yên một chỗ để được bảo vệ. Cậu cần phải đối diện với "con quái vật" mang tên Thẩm gia để giành lại tự do cho cả hai.
Cậu thay bộ đồ đơn giản nhất, đeo kính râm và bước ra khỏi nhà. Cậu không gọi cho Thẩm Trình, vì cậu biết nếu anh biết, anh sẽ ngăn cản cậu bằng mọi giá. Nhưng Diệp Chu của hiện tại không còn là đứa trẻ mười lăm tuổi chỉ biết khóc nhè bên bờ biển. Cậu đã đi qua địa ngục, và cậu không ngại đi thêm một lần nữa để giữ lấy người mình yêu.