Thành phố S vào lúc ba giờ chiều rực nắng, nhưng cái nắng ấy không mang lại cảm giác ấm áp. Nó gắt gỏng, phản chiếu qua những bức tường kính của tòa nhà Trình Thị, tạo nên một thứ ánh sáng chói lòa khiến người ta nhức mắt. Diệp Chu đứng trước sảnh quán cà phê sang trọng, nơi chỉ dành cho những cuộc thương thảo triệu đô. Cậu hít một hơi thật sâu, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đơn giản, cảm nhận trái tim mình đang đập từng nhịp vững chãi.
Cậu bước vào. Không gian bên trong tĩnh lặng, thoang thoảng mùi hạt cà phê rang xay và hương tinh dầu sả chanh. Ở góc khuất nhất của quán, nơi có thể nhìn bao quát cả sảnh lớn, Thẩm Chính đang ngồi đó. Ông không nhìn thực đơn, tay vân vê chiếc bật lửa Zippo bằng vàng ròng, ánh mắt đóng đinh vào dòng người qua lại phía ngoài.
Diệp Chu bước tới, không đợi ông mời, cậu kéo ghế ngồi xuống đối diện.
"Ông Thẩm, tôi đã đến."
Thẩm Chính ngước mắt lên. Một cái nhìn chứa đựng sự khinh miệt thâm căn cố đế, nhưng cũng có chút ngạc nhiên trước phong thái điềm tĩnh của chàng trai trẻ trước mặt. Ông không vội nói, chỉ đẩy một phong bì dày cộp về phía Diệp Chu.
"Trong này là một tấm séc với con số mà cả đời cậu làm người mẫu cũng không kiếm nổi. Kèm theo đó là một bộ hồ sơ định cư tại Canada cho cậu và mẹ. Chiều nay sẽ có xe đưa bà nhà ra sân bay trước. Chỉ cần cậu ký vào bản cam kết không bao giờ liên lạc với Thẩm Trình nữa, mọi thứ sẽ thuộc về cậu."
Diệp Chu không nhìn phong bì. Cậu mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng chứa đựng sự kiên định lạ lùng. "Ông Thẩm, ông nghĩ tình yêu của con trai ông rẻ mạt đến thế sao? Hay ông nghĩ lòng tự trọng của tôi có thể mua được bằng giấy tờ?"
"Lòng tự trọng?" Thẩm Chính cười khẩy, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa. "Cậu có biết vì cậu mà cổ phiếu Trình Thị đang bốc hơi hàng nghìn tỷ mỗi giờ không? Vì cậu mà Thẩm Trình đang phải đối mặt với hội đồng quản trị như một kẻ tội đồ. Nếu cậu thực sự yêu nó, cậu phải biến mất để nó có thể ngồi vững trên chiếc ghế chủ tịch kia. Đó mới là thực tế, không phải mấy trò vẽ vời hay mơ mộng của cậu."
Diệp Chu bình thản lấy từ trong túi xách ra một chiếc máy ghi âm nhỏ và một tập tài liệu mỏng. Cậu đặt chúng lên bàn, ngay cạnh phong bì của Thẩm Chính.
"Ông nói đúng, chúng ta nên nói về thực tế. Trong này không chỉ có lời khai của chú Sáu – người lái xe cũ của gia đình tôi, mà còn có cả hồ sơ thu mua đất của Trình Thị mười năm trước được đóng dấu 'Mật'. Ông có biết tại sao Lâm Hạo lại có những tài liệu này không? Vì chính ông đã để lộ chúng để 'cảnh cáo' cha tôi năm đó. Nhưng ông không ngờ, chính những thuộc hạ của ông đã bắt tay với Lâm Thị để tạo ra vụ tai nạn, hòng nuốt trọn số tiền đền bù mà ông đã ký duyệt."
Gương mặt Thẩm Chính hơi biến sắc. Những nếp nhăn trên trán ông xô lại.
"Cậu định tống tiền ta sao?"
"Không," Diệp Chu lắc đầu, đôi mắt cậu sáng rực lên dưới ánh đèn quán. "Tôi đến đây để đề nghị một cuộc trao đổi công bằng. Ông hãy dừng cuộc tấn công truyền thông này lại, trả lại danh dự cho gia đình tôi. Ngược lại, tôi sẽ giao toàn bộ bản gốc những tài liệu này cho Thẩm Trình. Anh ấy sẽ dùng chúng để thanh trừng những kẻ phản bội trong tập đoàn – những kẻ mà bấy lâu nay ông vẫn ngây thơ tin tưởng."
Diệp Chu chồm người về phía trước, giọng nói mộc mạc nhưng sắc sảo: "Thẩm Trình không cần chiếc ghế chủ tịch được xây trên những xác chết và sự dối trá. Anh ấy cần một tập đoàn sạch sẽ. Và ông, ông Thẩm, ông cũng cần một người thừa kế đủ mạnh để dọn dẹp đống rác mà ông đã để lại từ mười năm trước."
Sự im lặng bao trùm lấy bàn tiệc. Thẩm Chính nhìn chằm chằm vào chàng trai mà ông vẫn coi là "món đồ chơi". Ông nhận thấy trong Diệp Chu có một thứ khí chất rất giống vợ mình năm xưa – mềm mại nhưng không bao giờ gãy gập.
Trong khi đó, tại văn phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất, Thẩm Trình đang đứng trước cửa sổ sát đất, điện thoại trên tay anh không ngừng rung. Thư ký Tống bước vào, mồ hôi đẫm trán.
"Thẩm tổng, Diệp tiên sinh không có ở nhà. Định vị điện thoại cho thấy cậu ấy đang ở quán cà phê dưới sảnh... cùng với Chủ tịch."
Thẩm Trình sững sờ. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh hiểu rõ cha mình hơn ai hết, ông là kẻ có thể dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Không đợi thang máy, anh lao thẳng ra lối cầu thang bộ thoát hiểm, trái tim như muốn nổ tung trong lồng ngực.
Diệp Chu, em không được xảy ra chuyện gì. Đừng nghe ông ấy, đừng rời bỏ anh...
Khi Thẩm Trình xông vào quán cà phê, cảnh tượng trước mắt khiến anh sững lại. Không có sự khóc lóc, không có cảnh tượng ném tiền vào mặt như trong những bộ phim tâm lý rẻ tiền. Chỉ có hai người đàn ông thuộc hai thế hệ đang nhìn nhau im lặng.
Thẩm Trình lao đến, kéo Diệp Chu đứng dậy, che chắn cậu sau lưng mình. Anh nhìn cha mình với ánh mắt của một con thú dữ đang bảo vệ lãnh thổ.
"Cha, nếu cha động đến một sợi tóc của em ấy, con sẽ tự tay phá nát Trình Thị ngay hôm nay. Con không đùa đâu."
Thẩm Chính từ từ đứng dậy, ông nhét chiếc máy ghi âm của Diệp Chu vào túi áo, rồi nhìn con trai mình một cách thâm trầm.
"Nóng nảy chính là điểm yếu nhất của con, Thẩm Trình. Nhưng..." Ông liếc nhìn Diệp Chu một lần cuối. "Con mắt nhìn người của con... có lẽ khá hơn ta."
Thẩm Chính bước đi, bóng lưng ông già nua và cô độc giữa sảnh lớn. Ông không cầm lấy phong bì chứa tấm séc, nó vẫn nằm trơ trọi trên bàn.
Thẩm Trình xoay người lại, nắm chặt lấy hai vai Diệp Chu, giọng anh run rẩy: "Em điên sao? Tại sao lại tự ý đến gặp ông ấy? Em có biết ông ấy có thể làm gì em không?"
Diệp Chu mỉm cười, cậu đưa tay lau đi mồ hôi trên trán Thẩm Trình. "Em không sao mà. Em chỉ muốn nói với anh rằng, từ giờ trở đi, em sẽ không đứng sau lưng anh để được bảo vệ nữa. Em muốn đứng cạnh anh, cùng anh gánh vác."
Anh ôm chầm lấy cậu giữa quán cà phê, trước sự chứng kiến của bao nhiêu người. Mặc kệ những ống kính máy ảnh đang chĩa vào từ phía xa, mặc kệ những tin đồn đang bủa vây. Lúc này, chỉ có nhịp tim của họ là chân thật nhất.
Tối hôm đó, cơn bão truyền thông bắt đầu có dấu hiệu xoay chiều. Một loạt các bằng chứng mới được tung ra từ một nguồn ẩn danh, chứng minh rằng những cáo buộc nhắm vào Diệp Chu là vô căn cứ và có sự dàn dựng của Lâm Thị. Đặc biệt, đoạn ghi âm về sự thật vụ tai nạn mười năm trước (phiên bản đã được cắt gọt để bảo vệ uy tín Trình Thị nhưng vẫn lột trần sự can thiệp của Lâm Hạo) được lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Trong căn biệt thự ven sông, Diệp Chu đang ngồi trong lòng Thẩm Trình trên chiếc ghế bành lớn ngoài ban công. Tiếng sóng sông vỗ rì rào, gió thổi mát rượi.
"Anh đã đình chỉ toàn bộ những quản lý cấp cao có liên quan đến Lâm Hạo năm xưa," Thẩm Trình thì thầm vào tai cậu. "Ngày mai, Trình Thị sẽ tổ chức họp báo chính thức để xin lỗi gia đình em."
"Thế còn cha anh?" Diệp Chu hỏi khẽ.
"Ông ấy đã đồng ý quay lại Thụy Sĩ dưỡng bệnh lâu dài. Ông ấy nói... ông ấy mệt rồi." Thẩm Trình siết chặt vòng tay. "Cảm ơn em, Diệp Chu. Em đã cứu anh, và cứu cả tập đoàn này theo cái cách mà anh không bao giờ ngờ tới."
Diệp Chu mỉm cười, cậu xoay người lại, áp mặt vào ngực anh. "Em không cứu ai cả. Em chỉ đang bảo vệ ngôi nhà của mình thôi."
Trong không gian yên tĩnh, Thẩm Trình bắt đầu tháo những chiếc cúc áo trên người Diệp Chu. Cử chỉ của anh tối nay dịu dàng hơn bao giờ hết, như một lời cảm ơn thầm lặng và sâu sắc. Dưới ánh trăng rằm sáng tỏ, làn da của Diệp Chu như phát sáng.
Anh hôn lên đôi môi cậu, nụ hôn nồng nàn và mang vị ngọt ngào của chiến thắng. Anh bế cậu vào trong phòng, nơi những cánh hoa nhài trắng muốt rơi vãi trên giường. Sự va chạm của hai cơ thể tối nay không còn là sự trốn chạy hay chiếm hữu, mà là sự hòa quyện của hai chiến binh vừa trở về từ trận mạc.
"Đêm nay, hãy chỉ là Diệp Chu và Thẩm Trình của Hải Nam thôi nhé," Thẩm Trình thì thầm.
Anh đi vào trong cậu một cách chậm rãi, cảm nhận từng sự co thắt, từng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của người mình yêu. Diệp Chu ôm chặt lấy anh, đôi chân quấn lấy thắt lưng rắn chắc, cùng anh chìm vào một biển khoái lạc dịu êm. Dưới sự chứng kiến của ánh trăng và những khóm hoa nhài, họ đã thực sự thuộc về nhau, không còn rào cản, không còn bí mật.
Bên ngoài, Thành phố S vẫn ồn ào và náo nhiệt, nhưng bên trong căn phòng này, chỉ có tình yêu mộc mạc và sâu sắc đang nảy mầm từ những mảnh gai của quá khứ.