Sáng hôm sau, Thành phố S bừng tỉnh dưới một bầu trời cao rộng và trong vắt sau trận mưa đêm. Những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh bình minh lấp lánh như được dát một lớp bạc mỏng. Tại sảnh lớn của khách sạn Grand Plaza – nơi chỉ vài tuần trước Diệp Chu còn đứng trong sự hoài nghi và phán xét – hôm nay lại trở thành tâm điểm của một sự kiện chấn động: Buổi họp báo chính thức của Tập đoàn Trình Thị.
Dưới ánh đèn flash nháy liên hồi, Thẩm Trình bước ra với bộ vest đen quyền lực, phong thái đĩnh đạc nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ lạnh lùng sắc lẹm. Ngồi cạnh anh không phải là những cố vấn luật pháp khô khan, mà là Diệp Chu. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi lụa màu xanh nhạt, giản dị nhưng toát lên vẻ thanh cao, điềm đạm.
Thẩm Trình đứng dậy, giọng anh vang vọng khắp hội trường qua hệ thống loa âm thanh đỉnh cao: "Hôm nay, thay mặt cho Trình Thị, tôi chính thức lên tiếng về những sự kiện mười năm trước tại Hải Nam. Có những sai lầm của quá khứ không thể xóa nhòa, nhưng chúng ta có quyền đối diện và khắc phục chúng. Gia đình Diệp Chu là nạn nhân của những âm mưu trục lợi, và Trình Thị nhận trách nhiệm hoàn toàn về sự thiếu sót trong quản lý thời điểm đó."
Lời xin lỗi của một vị tổng tài đứng đầu một đế chế tài chính là điều hiếm thấy ở Thành phố S này. Cả hội trường im phăng phắc. Diệp Chu ngồi đó, cậu cảm thấy một tảng đá đè nặng lên trái tim mình suốt mười năm qua cuối cùng đã tan biến. Cậu nhìn sang Thẩm Trình, thấy được sự dũng cảm của người đàn ông này khi dám phơi bày vết sẹo của gia tộc để bảo vệ danh dự cho cậu.
Sau buổi họp báo, thay vì tiếp tục đắm mình trong ánh hào quang của dòng nước hoa Mystère đang đứng đầu bảng xếp hạng doanh thu, Diệp Chu đã đưa ra một quyết định khiến tất cả mọi người bất ngờ. Cậu thông báo rút lui khỏi giới người mẫu chuyên nghiệp.
"Tôi không thuộc về sàn diễn lộng lẫy kia," Diệp Chu nói với Thẩm Trình khi hai người đang đi dạo trong khuôn viên yên tĩnh của biệt thự ven sông. "Hào quang của thành phố này rất đẹp, nhưng nó cũng rất dễ làm người ta lạc mất chính mình. Em muốn mở một xưởng vẽ nhỏ ngay tại đây, ở thành phố này, để dạy cho những đứa trẻ có hoàn cảnh giống em ngày xưa. Em muốn dùng màu sắc để kể những câu chuyện về sự chữa lành."
Thẩm Trình dừng bước, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của người yêu. Anh nhận ra rằng, dù đã trải qua bao nhiêu giông bão, Diệp Chu vẫn giữ được cái cốt cách mộc mạc như hạt cát ven biển Hải Nam. "Anh sẽ mua lại tòa nhà cũ ở khu phố cổ cho em. Nơi đó có những mảng tường gạch rêu phong và những cửa sổ lớn đón nắng. Em cứ việc vẽ ước mơ của mình, phần còn lại cứ để anh lo."
Diệp Chu mỉm cười, nụ cười nhẹ tênh như gió mùa hạ. "Em không cần tòa nhà lớn đâu. Một căn gác nhỏ cũng đủ rồi, miễn là cuối ngày, người mở cửa bước vào là anh."
Thế nhưng, Thẩm Trình vốn không phải là người thích sự đơn giản khi nói về tình yêu dành cho Diệp Chu. Suốt một tháng sau đó, anh trở nên bận rộn một cách kỳ lạ. Anh đi sớm về khuya, thỉnh thoảng Diệp Chu lại thấy anh thì thầm trao đổi với thư ký Tống về "bản vẽ thi công" và "nguồn cung cấp hoa tươi".
Diệp Chu cứ ngỡ anh đang tập trung vực dậy cổ phiếu tập đoàn sau đợt biến động, nên cậu cũng im lặng chăm chút cho xưởng vẽ nhỏ của mình. Cậu thuê một căn nhà nhỏ ở quận 3, tự tay sơn lại những mảng tường, tự tay đóng những chiếc giá vẽ bằng gỗ thông thơm phức.
Vào một tối thứ Bảy, khi Thành phố S đã lên đèn rực rỡ, Thẩm Trình trở về nhà với một đóa hoa nhài còn đọng sương đêm. Anh đưa cho Diệp Chu một chiếc váy lụa trắng và một chiếc mặt nạ ren tinh xảo.
"Tối nay, anh muốn đưa em đến một nơi đặc biệt. Coi như là quà mừng xưởng vẽ của em sắp khai trương," anh thì thầm.
Chiếc xe Maybach sang trọng đưa họ đến tòa tháp Bitexco – biểu tượng của thành phố. Thay vì vào sảnh chính, Thẩm Trình đưa cậu theo lối đi riêng dẫn thẳng lên sân đỗ trực thăng trên tầng cao nhất của tòa nhà.
Khi cánh cửa thép mở ra, Diệp Chu hoàn toàn sững sờ.
Toàn bộ sân đỗ trực thăng trên đỉnh cao của thành phố đã được biến thành một khu vườn Hải Nam thu nhỏ. Những cây dừa cảnh được vận chuyển bằng trực thăng đặt xung quanh, cát trắng mịn được rải một lớp mỏng dưới chân. Hàng ngàn đóa hoa nhài trắng muốt kết thành những dải lụa mềm mại, tỏa hương thơm ngát hòa quyện với gió lộng từ trên cao. Ở giữa sân là một bàn tiệc nhỏ được trang trí bằng vỏ ốc và nến thơm.
Phía dưới chân họ là hàng triệu ánh đèn của Thành phố S, lung linh như một dải ngân hà bị đánh rơi. Tiếng nhạc violon réo rắt vang lên giữa không gian bao la.
"Thẩm Trình... anh đã làm tất cả những chuyện này sao?" Diệp Chu xúc động, bàn tay cậu run rẩy chạm vào một cánh hoa nhài.
Thẩm Trình bước tới, nắm lấy đôi tay cậu. "Ở Hải Nam, chúng ta đã có một lời hứa mộc mạc dưới gốc bàng. Nhưng ở Thành phố S này, anh muốn cả thế giới – hoặc ít nhất là cả thành phố này – chứng kiến rằng em là người duy nhất nắm giữ trái tim anh. Anh không muốn tổ chức ở Hải Nam, vì anh muốn khẳng định rằng: ngay cả ở nơi phồn hoa nhất, chúng ta vẫn có thể giữ lấy sự chân thành của ngày cũ."
Anh quỳ xuống, lần này trên tay không phải là nhẫn cỏ, mà là một cặp nhẫn kim cương xanh – màu của biển cả, của bầu trời Hải Nam ngày họ gặp gỡ.
"Diệp Chu, em đã cùng anh đi qua địa ngục, đi qua những hận thù của thế hệ trước. Bây giờ, em có bằng lòng chính thức trở thành người bạn đời hợp pháp của anh không? Để mỗi khi anh mệt mỏi với những con số khô khan, anh biết mình luôn có một xưởng vẽ đầy màu sắc và một người yêu đang đợi mình về?"
Diệp Chu bật khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên gò má. Cậu gật đầu liên tục, giọng nói nghẹn ngào: "Em bằng lòng... Em bằng lòng kết hôn với anh, Thẩm Trình."
Trong giây phút ấy, pháo hoa bỗng bùng cháy rực rỡ trên bầu trời thành phố. Những chùm pháo hoa đủ màu sắc tạo thành hình hai chữ cái "D" và "T" đan vào nhau. Cả Thành phố S đêm đó dường như đều đang chúc phúc cho họ.
Thẩm Trình đứng dậy, ôm lấy Diệp Chu, nụ hôn của họ nồng nàn và say đắm giữa không trung bao la. Dưới chân là vực sâu của sự giàu sang, trên đầu là bầu trời tự do, và giữa tim họ là tình yêu đã được thử thách qua mười năm thăng trầm.
Đêm đó, sau khi trở về từ buổi cầu hôn lộng lẫy, sự náo nhiệt của thành phố dường như vẫn còn vương vấn trong hơi thở. Nhưng khi bước vào phòng ngủ, mọi thứ lại trở về với sự tĩnh lặng mộc mạc.
Thẩm Trình bế Diệp Chu đặt lên chiếc giường lớn, ánh trăng từ cửa sổ hắt vào, in bóng hai người quấn quýt. Anh không vội vàng, đôi bàn tay to lớn vuốt ve từng đường cong trên cơ thể cậu như đang trân trọng một báu vật vừa được tìm thấy sau cơn bão.
"Đêm nay, em đẹp lắm," Thẩm Trình thì thầm, nụ hôn của anh rơi xuống vết sẹo nhỏ trên vai cậu. "Mỗi vết sẹo trên người em, anh đều sẽ dùng tình yêu để lấp đầy."
Diệp Chu chủ động vòng tay qua cổ anh, đôi mắt cậu lấp lánh như chứa cả đại dương. Cậu kéo anh xuống, để hai cơ thể hòa vào nhau một cách nhịp nhàng. Trong không gian nồng mùi hoa nhài, sự va chạm của da thịt mang theo sức nóng của dục vọng và cả sự dịu dàng của lòng biết ơn. Thẩm Trình đi vào cậu sâu sắc hơn bao giờ hết, mỗi cú thúc đẩy đều như một lời khẳng định về sự gắn kết trọn đời.
"Anh... Thẩm Trình... yêu anh..." Diệp Chu rên rỉ, những tiếng kêu khẽ khàng tan vào bóng đêm. Cậu cảm nhận được sự tràn trề, sự bao bọc vững chãi của anh. Đêm nay, trên đỉnh cao của thành phố, họ không còn là người mẫu hay tổng tài, họ chỉ là hai linh hồn đã tìm thấy nhau sau một vòng luân hồi của định mệnh.
Tiếng thở dốc hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa sổ tạo nên một bản giao hưởng của hạnh phúc. Khoảnh khắc cao trào, Thẩm Trình ôm chặt lấy Diệp Chu, anh cảm nhận được sự run rẩy của cậu, cảm nhận được hơi ấm của người con trai đã vì anh mà chịu bao nhiêu khổ cực. Anh tự hứa với lòng mình, suốt quãng đời còn lại, anh sẽ biến Thành phố S này thành thiên đường cho cậu.
Sáng hôm sau, khi Diệp Chu tỉnh dậy, cậu thấy một chiếc thiệp mời nằm trên gối. Đó là thiệp mời đám cưới, nhưng nội dung lại khiến cậu mỉm cười:
"Lễ thành hôn của Thẩm Trình & Diệp Chu. Địa điểm: Xưởng vẽ 'Cát Trắng', Quận 3, Thành phố S. Trang phục: Tự do và mộc mạc."
Cậu nhìn ra cửa sổ, thấy nắng vàng đã ngập tràn sân vườn. Cuộc đời cậu từ nay sẽ không còn là những bản hợp đồng bao nuôi lạnh lẽo, mà là những bức tranh đầy màu sắc bên người đàn ông mình yêu. Sau cơn mưa, trời không chỉ sáng, mà còn rực rỡ hơn bao giờ hết.