MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Trở Thành "Chim Trong Lồng" Của Người CũChương 15: Cơn Gió Lạ Từ Phương Bắc

Sau Khi Trở Thành "Chim Trong Lồng" Của Người Cũ

Chương 15: Cơn Gió Lạ Từ Phương Bắc

1,618 từ · ~9 phút đọc

Sau màn cầu hôn chấn động trên đỉnh tòa tháp Bitexco, cuộc sống của Diệp Chu và Thẩm Trình tưởng chừng đã chạm đến bến bờ bình yên tuyệt đối. Thế nhưng, Thành phố S chưa bao giờ là nơi mặt hồ lặng sóng quá lâu. Khi những đóa hoa nhài của buổi lễ đính hôn còn chưa kịp héo, một biến cố mới lại âm thầm kéo đến, mang theo hơi lạnh từ phương Bắc – nơi đặt trụ sở chính của những gia tộc lâu đời nhất đất nước.

Sáng sớm, tại xưởng vẽ "Cát Trắng" của Diệp Chu, không khí vẫn còn đượm mùi sơn dầu và hương gỗ thông. Cậu đang tỉ mẩn hướng dẫn một nhóm trẻ nhỏ vẽ về những con sóng. Diệp Chu của hiện tại đã rũ bỏ hoàn toàn vẻ u sầu của một "linh hồn nước hoa" bị giam cầm. Cậu mặc chiếc tạp dề lấm lem màu vẽ, nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi.

"Thầy ơi, biển của con có màu tím được không ạ?" – Một cậu bé kháu khỉnh ngước mắt hỏi.

Diệp Chu xoa đầu cậu bé: "Được chứ, biển trong lòng con có màu gì thì con cứ vẽ màu đó. Nghệ thuật là sự tự do, không ai có quyền bắt biển phải luôn màu xanh cả."

Đúng lúc đó, một chiếc Rolls-Royce màu đen huyền bí dừng lại trước cửa xưởng vẽ vốn nằm trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh. Một người đàn ông trẻ tuổi, vận bộ vest xám tro cắt may thủ công tinh xảo, bước xuống xe. Anh ta đeo kính gọng vàng, vẻ ngoài toát lên sự tri thức nhưng ẩn chứa một sự nguy hiểm ngầm định.

Người đàn ông bước vào xưởng, im lặng quan sát Diệp Chu một hồi lâu. Khí chất của anh ta đối lập hoàn toàn với sự mộc mạc nơi đây, giống như một viên kim cương lạnh lẽo rơi vào giữa một bãi cát ấm.

"Diệp Chu tiên sinh?" – Giọng nói của anh ta vang lên, trầm thấp và có chút âm hưởng của người miền Bắc.

Diệp Chu ngẩng đầu, trực giác mách bảo cậu rằng đây không phải là một phụ huynh đến đăng ký học cho con. "Vâng, tôi là Diệp Chu. Anh tìm tôi có việc gì?"

"Tôi là Thẩm Quân, anh họ của Thẩm Trình. Có lẽ nó chưa bao giờ nhắc đến gia đình họ Thẩm ở thủ đô với cậu," người đàn ông tự giới thiệu, khóe môi nhếch lên một nụ cười xã giao không chút hơi ấm.

Cùng lúc đó, tại trụ sở tập đoàn Trình Thị, Thẩm Trình đang đứng trước một tập hồ sơ đỏ – loại hồ sơ chỉ dùng cho những quyết định mang tính sống còn của gia tộc.

Thư ký Tống run rẩy báo cáo: "Thẩm tổng, phía thủ đô đã bắt đầu can thiệp. Họ cho rằng việc ngài công khai mối quan hệ với Diệp tiên sinh và xin lỗi về vụ tai nạn năm xưa đã làm tổn hại nghiêm trọng đến danh tiếng 'Thẩm gia' – vốn là một dòng họ danh gia vọng tộc không bao giờ được phép sai lầm. Hội đồng gia tộc đã cử Thẩm Quân vào đây."

Thẩm Trình nghiến răng, tay siết chặt thành ghế bành. Thẩm Quân – kẻ được mệnh danh là "máy quét tài chính" của gia tộc, một kẻ thực dụng đến tàn nhẫn và luôn coi tình cảm là rác rưởi. Việc hắn xuất hiện có nghĩa là Thẩm Chính (cha anh) dù đã đi Thụy Sĩ nhưng vẫn âm thầm dùng thế lực của dòng họ để gây áp lực.

"Hắn đang ở đâu?" – Thẩm Trình gằn giọng.

"Báo cáo... hắn đã đến xưởng vẽ của Diệp tiên sinh."

Thẩm Trình không nói hai lời, lập tức cầm áo khoác lao ra khỏi phòng. Trái tim anh thắt lại vì lo sợ. Thẩm Quân không giống Lâm Hạo. Lâm Hạo dùng thủ đoạn tiểu nhân, còn Thẩm Quân dùng luật pháp và những đòn bẩy kinh tế tàn khốc để bóp nghẹt đối phương.

Tại xưởng vẽ, Thẩm Quân thong dong đi dạo giữa những bức tranh, tay lướt qua những giá gỗ.

"Cậu có tài, Diệp Chu. Nhưng cái tài của cậu chỉ đủ để trang trí cho cuộc đời của Thẩm Trình, chứ không đủ để giúp nó giữ vững vương vị," Thẩm Quân dừng lại trước bức tranh vẽ biển Hải Nam. "Dòng họ Thẩm chúng tôi đã tồn tại ba thế kỷ nhờ vào những cuộc hôn nhân chính trị và sự lạnh lùng cần thiết. Việc Thẩm Trình vì cậu mà quỳ xuống trước công chúng là một sự sỉ nhục mà thủ đô không thể chấp nhận."

Diệp Chu đứng thẳng người, đối mặt với Thẩm Quân. Cậu không còn run sợ như lần gặp Thẩm Chính. "Anh muốn gì? Tiền bạc hay danh vọng?"

"Tôi muốn cậu rời đi, nhưng không phải vì tiền," Thẩm Quân quay lại, ánh mắt sắc như dao. "Tôi có trong tay hồ sơ về việc Thẩm Trình đã bí mật chuyển nhượng trái phép một phần tài sản của tập đoàn sang tên cậu để làm 'quà cầu hôn'. Nếu tôi đưa việc này ra tòa, Thẩm Trình sẽ phải ngồi tù vì tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Danh tiếng của nó sẽ sụp đổ, và Trình Thị sẽ bị thâu tóm."

Diệp Chu bàng hoàng. Cậu hoàn toàn không biết việc Thẩm Trình đã làm chuyện mạo hiểm đó. Anh luôn nói mọi thứ đều ổn, anh luôn che chở cậu dưới đôi cánh của mình mà không hề cho cậu biết anh đang đánh đổi bằng cả tự do của chính mình.

"Anh ta làm vậy để bảo vệ tương lai cho tôi và mẹ..." – Diệp Chu thầm thì.

"Đúng, nó rất yêu cậu. Nhưng tình yêu đó là sợi dây thừng đang siết cổ nó," Thẩm Quân bước tới sát Diệp Chu, giọng nói đầy sự cám dỗ độc địa. "Nếu cậu thực sự yêu nó, hãy ký vào đơn tố cáo ngược lại rằng cậu là người ép buộc nó làm việc đó. Cậu sẽ vào tù thay nó, hoặc cậu biến mất vĩnh viễn và tôi sẽ xóa sạch dấu vết vụ chuyển nhượng này. Chọn đi: Sự tự do của cậu, hay sự nghiệp và cuộc đời của Thẩm Trình?"

Đúng lúc đó, cửa xưởng vẽ bị đẩy mạnh. Thẩm Trình lao vào, hơi thở hổn hển. Anh nhìn thấy Thẩm Quân, ánh mắt như muốn thiêu cháy kẻ đối diện.

"Thẩm Quân! Mày dám chạm vào em ấy?" – Thẩm Trình lao tới định vung cú đấm.

"Dừng lại, Thẩm Trình!" – Diệp Chu hét lên, cậu chạy đến ôm chặt lấy anh. "Đừng nóng nảy, đó chính là điều anh ta muốn."

Thẩm Quân chỉnh lại gọng kính, cười nhạt: "Thẩm Trình, em vẫn chẳng thay đổi gì cả. Vẫn là đứa trẻ dễ bị kích động khi chạm vào 'món đồ chơi' của mình. Ta đi đây, Diệp Chu tiên sinh, tôi cho cậu 24 giờ để suy nghĩ. Đừng để tình yêu biến thành nấm mồ cho cả hai."

Đêm đó, trong căn biệt thự ven sông, không gian yên tĩnh đến đáng sợ. Thẩm Trình ngồi trên ban công, hút thuốc liên tục – một thói quen anh đã bỏ từ lâu. Diệp Chu bước tới từ phía sau, ôm lấy tấm lưng rộng của anh.

"Tại sao anh lại làm chuyện dại dột đó? Chuyển nhượng tài sản tập đoàn... anh điên rồi sao?" – Diệp Chu trách móc, giọng cậu nghẹn lại.

Thẩm Trình quay lại, dập tắt điếu thuốc, nắm lấy đôi tay của cậu. "Anh chỉ muốn dù có chuyện gì xảy ra với anh, em và mẹ vẫn có một cuộc sống sung túc. Anh sợ gia tộc sẽ đóng băng tài khoản cá nhân của anh."

"Em không cần tiền! Em chỉ cần anh!" – Diệp Chu khóc nấc lên.

Cậu hiểu rằng, vòng xoáy của giới thượng lưu Thành phố S không đơn giản chỉ là yêu và hận. Nó là những xiềng xích của danh gia vọng tộc, là những âm mưu chính trị mà một người mộc mạc như cậu chưa bao giờ hình dung hết.

Đêm đó, họ làm tình với một sự tuyệt vọng mãnh liệt. Thẩm Trình hôn cậu như muốn khảm sâu hình bóng này vào tâm khảm, như thể đây là lần cuối cùng anh được chạm vào cậu. Diệp Chu đón nhận anh bằng tất cả sự đau đớn và yêu thương. Cậu nhận ra mình phải đưa ra một quyết định. Nếu cậu ở lại, Thẩm Trình sẽ mất tất cả. Nếu cậu ra đi, cả hai sẽ mất đi linh hồn.

Nhưng Diệp Chu không còn là Diệp Chu của quá khứ. Cậu nhìn vào chiếc nhẫn cỏ trên ngón tay mình, rồi nhìn chiếc nhẫn kim cương xanh. Cậu thầm nghĩ: Nếu anh đã dám vì em mà đánh đổi sự nghiệp, thì em cũng sẽ vì anh mà đánh sập cái gia tộc thối nát kia.

Sáng hôm sau, khi Thẩm Trình còn đang ngủ say, Diệp Chu đã lấy điện thoại ra, gọi cho một người mà cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ liên lạc: Bà Thẩm – mẹ của Thẩm Trình.

"Bà Thẩm, con cần bà giúp. Chúng ta cần lật đổ Thẩm Quân trước khi hắn ra tay."

Trò chơi vương quyền của Thành phố S chính thức bước vào một giai đoạn mới. Mộc mạc gặp gỡ tàn nhẫn, tình yêu gặp gỡ âm mưu. 30 chương của cuộc đời họ, giờ đây chỉ mới đi được một nửa chặng đường đầy sóng gió.