MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Ánh Trăng Sáng Của Chồng CũChương 1

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Ánh Trăng Sáng Của Chồng Cũ

Chương 1

938 từ

Tiếng kim đồng hồ tích tắc rơi vào không trung tĩnh mịch, khô khốc như tiếng gõ cửa của tử thần. Thẩm Nhược Hy ngồi lặng lẽ bên bàn ăn dài, nơi những món ăn kỳ công cô tự tay chuẩn bị suốt ba tiếng đồng hồ nay đã nguội ngắt, lớp mỡ đông lại trắng xóa như sự lạnh lẽo trong lòng cô lúc này.

Hôm nay là kỷ niệm năm năm ngày cưới. Và cũng là đêm cô biết mình không còn nhiều thời gian nữa.

Cánh cửa lớn nặng nề đẩy ra. Lục Cận Ngôn bước vào, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi hương xa lạ—mùi nước hoa hồng phấn nồng nàn, không phải loại sữa tắm thanh khiết mà cô vẫn chuẩn bị cho anh mỗi tối. Anh không nhìn cô, chỉ ném chiếc áo khoác lên ghế sofa, động tác dứt khoát đến vô tình.

"Sao vẫn chưa ngủ?" Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi đầy thiếu kiên nhẫn.

Nhược Hy ngước mắt nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông mình đã dành cả thanh xuân để tôn thờ. Cô khẽ đẩy tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình về phía anh, giọng nói nhàn nhạt như gió thoảng:

"Cận Ngôn, chúng ta kết thúc đi."

Lục Cận Ngôn dừng lại, lúc này anh mới chịu xoay người, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt. Ánh mắt anh lướt qua tờ giấy trắng mực đen, rồi dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của vợ mình. Một nụ cười giễu cợt hiện lên nơi khóe môi: "Lại trò mới sao? Nhược Hy, tôi đã nói là tối nay tôi có cuộc họp quan trọng, đừng dùng chuyện ly hôn ra để đòi hỏi sự quan tâm nữa. Nó rất rẻ tiền."

Rẻ tiền. Hóa ra trong mắt anh, năm năm cung kính như một ngày, năm năm từ bỏ sự nghiệp kiến trúc để làm một bà nội trợ toàn thời gian, chăm lo từng giấc ngủ miếng ăn cho anh, chỉ đổi lại được hai chữ "rẻ tiền".

Nhược Hy cảm thấy một cơn ho dâng lên cổ họng, cô nén xuống, vị tanh nồng của máu thấm vào kẽ răng. Kiếp trước, chính vào đêm nay, cô đã khóc lóc, đã cầu xin anh ở lại, để rồi nhận lại là sự rời đi tuyệt tình của anh đến bên cạnh Lâm San San khi cô ta giả vờ tự sát. Và cũng chính đêm nay của kiếp trước, cô vì đuổi theo anh trong cơn mưa tầm tã mà gặp tai nạn, nằm cô độc giữa vũng máu, nhìn ánh đèn xe anh khuất dần phía cuối con đường.

Cảm giác đau đớn đến xé toạc linh hồn đó, cô không bao giờ quên.

"Không phải trò đùa." Cô đứng dậy, đôi chân hơi run rẩy nhưng lưng vẫn thẳng tắp. "Đồ đạc của tôi không nhiều, ngày mai tôi sẽ dọn đi. Tài sản tôi không lấy một xu, chỉ mong anh ký tên cho nhanh chóng."

Lục Cận Ngôn nhìn sâu vào đôi mắt bình lặng như mặt hồ không chút gợn sóng của cô, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an khó tả. Nhược Hy của mọi ngày luôn nhìn anh với ánh mắt lấp lánh tình yêu, nhưng hiện tại, đôi mắt ấy trống rỗng, đến mức anh không tìm thấy hình bóng mình trong đó nữa.

"Cô nghĩ kỹ rồi?" Anh gằn giọng, bàn tay siết chặt cà vạt.

"Nghĩ rất kỹ. Kiếp này... tôi không muốn yêu anh nữa."

Câu nói kỳ lạ của cô khiến anh khựng lại, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép anh cúi đầu. Lục Cận Ngôn cầm bút, ký roẹt một đường dứt khoát lên đơn ly hôn. "Hy vọng cô không hối hận và quay lại khóc lóc trước cửa nhà tôi."

Nhược Hy mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến đau lòng. Cô không nói gì, xoay người bước lên lầu. Bóng dáng mảnh mai của cô chìm dần vào bóng tối của hành lang.

Đêm đó, một cơn mưa lớn trút xuống thành phố. Thẩm Nhược Hy nằm trên giường, hơi thở đứt quãng, tầm nhìn mờ ảo. Cô thấy lại hình ảnh mình của kiếp trước, nằm lạnh lẽo trên mặt đường nhựa. Nhưng lần này, cô không còn sợ hãi.

Lục Cận Ngôn, trả hết nợ tình cho anh, kiếp sau, chúng ta đừng gặp lại.

Khi trái tim ngừng đập, một luồng ánh sáng chói lòa bao phủ lấy cô. Trong cơn mê sảng, cô nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình, tiếng xe cấp cứu xé lòng, và cả tiếng gào thét khản đặc của người đàn ông vốn luôn bình tĩnh ấy.

Nhưng tất cả đã muộn rồi.

Mở mắt ra lần nữa, hơi thở của Nhược Hy bỗng trở nên dồn dập. Cô bật dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Ánh nắng ban mai rực rỡ len qua khe rèm, không phải là căn phòng u tối của biệt thự Lục gia, mà là căn phòng nhỏ tại ký túc xá thời đại học của cô.

Nhược Hy run rẩy cầm lấy điện thoại trên bàn. Ngày 15 tháng 6 năm 20XX.

Đúng năm năm trước. Ngày cô và Lục Cận Ngôn định mệnh bắt đầu cuộc hôn nhân sai lầm ấy.

Cô nhìn vào gương, thấy mình của tuổi 24, trẻ trung và chưa hề nhuốm màu sầu muộn. Nhược Hy khẽ chạm vào mặt gương, nước mắt nóng hổi lăn dài, nhưng khóe môi lại nở một nụ cười rạng rỡ.

"Trời xanh có mắt... Lục Cận Ngôn, lần này đến lượt tôi bỏ rơi anh."