991 từ
Tiếng chuông điện thoại cổ điển vang lên gấp gáp, kéo Thẩm Nhược Hy thoát khỏi sự bàng hoàng sau khi trọng sinh. Màn hình hiện lên số của quản gia Lục gia – bà Trương.
Nhược Hy hít sâu, ép giọng nói mình bình tĩnh nhất có thể. Dù đã trở về, cô vẫn là cô dâu mới của Lục gia trong mắt người khác.
"Alo, con nghe đây, dì Trương."
"Tiểu thư Thẩm, cô nên chuẩn bị đi. Cận Ngôn sẽ cho xe đến đón cô về biệt thự Bán Sơn. Bữa tối hôm nay rất quan trọng, có cả ông nội và mấy cô chú bên họ Lục, cô không được phép mắc bất cứ sai lầm nào." Giọng quản gia Trương lạnh lùng, mang theo uy quyền không thể chối cãi của nhà quyền quý.
Nhược Hy nhắm mắt lại. Kiếp trước, chính vì câu nói này mà cô đã vội vàng gửi đơn xin nghỉ việc tại công ty kiến trúc Tinh Hà, để rồi vùi mình vào việc học nghi thức và nấu nướng trong năm năm cô độc.
"Dì Trương, xin lỗi." Giọng cô kiên quyết, không hề có chút do dự. "Con sẽ không về biệt thự Bán Sơn tối nay. Và con sẽ không từ chức ở Tinh Hà."
Đầu dây bên kia im lặng như tờ. Vài giây sau là tiếng "hừ" lạnh lùng pha lẫn kinh ngạc: "Tiểu thư Thẩm, cô đang nói gì vậy? Cô nghĩ cô có thể làm trái lời ông chủ sao? Anh Cận Ngôn cưới cô về không phải để cô ngày ngày ra ngoài lăn lộn."
"Anh ấy cưới con vì sự sắp đặt của gia tộc, con tin điều đó còn quan trọng hơn một người vợ ngoan ngoãn." Nhược Hy đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn những dòng xe cộ hối hả dưới ánh nắng. Lần này, cô sẽ tự tay cầm lái cuộc đời mình. "Dì cứ nói với anh ấy rằng, Thẩm Nhược Hy đã quyết định giữ lại công việc kiến trúc. Nếu Lục gia không chấp nhận điều đó, con sẵn sàng hủy bỏ hôn ước ngay lúc này."
Cô cúp máy, không để lại cho dì Trương cơ hội phản bác.
Tiếng chuông lại vang lên ngay lập tức, lần này là số điện thoại cá nhân của Lục Cận Ngôn. Nhược Hy nhìn chằm chằm vào cái tên lạnh lùng đó, cô không bắt máy. Cô cần anh cảm nhận được sự thay đổi, chứ không phải sự tranh cãi.
Nhược Hy lấy ra một chiếc vali cũ kỹ, nơi cô cất giữ những bản vẽ kiến trúc yêu thích nhất của mình. Ngón tay cô vuốt ve từng đường nét than chì, cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ. Đây mới là cô, chứ không phải người phụ nữ buồn bã luôn đứng chờ một bóng hình ở cửa.
Cô thay một chiếc váy liền thanh lịch, trang điểm nhẹ nhàng. Nụ cười trên môi cô là sự tự tin rạng rỡ, không còn là sự cam chịu nhạt nhòa của Thẩm Nhược Hy năm nào.
Văn phòng Tổng giám đốc Lục thị.
Lục Cận Ngôn đang xem xét một bản hợp đồng trị giá hàng trăm tỷ thì điện thoại reo lên. Quản gia Trương báo cáo lại cuộc đối thoại ngắn ngủi với Nhược Hy, giọng bà đầy vẻ khó tin.
"Cô ta nói, nếu Lục gia không chấp nhận, cô ta sẵn sàng hủy bỏ hôn ước?" Lục Cận Ngôn buông bút, nhướng mày. Cặp mắt sắc lạnh ẩn dưới hàng mi dài toát lên sự nguy hiểm. "Thẩm Nhược Hy đang làm cái trò gì vậy?"
Trong nhận thức của anh, Thẩm Nhược Hy là một cô gái dịu dàng đến nhu nhược, dễ dàng bị chi phối và dễ dàng khuất phục. Việc cô đòi từ bỏ sự nghiệp cá nhân để hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống gia đình anh là một phần lý do khiến anh chấp nhận cuộc hôn nhân này—anh cần một người vợ không gây rắc rối.
"Cô ta nói cô ta muốn giữ lại công việc kiến trúc, còn nói... hôn ước không quan trọng bằng sự nghiệp." Giọng dì Trương đầy vẻ khinh miệt.
Lục Cận Ngôn cảm thấy khó chịu. Cô gái này biết rõ anh ghét nhất là sự tùy tiện và thất hứa. Anh đã chấp thuận cho cô làm Lục phu nhân, cô nên làm tròn vai trò đó.
Anh cầm điện thoại, gọi lại cho cô, nhưng chỉ nhận được tiếng chuông dài rồi bị ngắt.
Lục Cận Ngôn dựa lưng vào ghế da, cảm thấy bực bội khó hiểu.
"Hủy hôn ước? Thẩm Nhược Hy, cô còn chưa biết cô đang đối đầu với ai đâu."
Một ý nghĩ chợt lóe lên: "Có lẽ, cô ta muốn dùng cách này để thu hút sự chú ý của mình." Anh bật cười lạnh lùng, rồi ném điện thoại sang một bên. Anh sẽ không chiều chuộng sự trẻ con này. Cô muốn chơi, anh sẽ cho cô chơi. Chờ cô ta tự động quay về khóc lóc và xin lỗi.
Nhưng lúc này, Thẩm Nhược Hy không hề khóc lóc. Cô đang đứng trước cổng công ty kiến trúc Tinh Hà, ngẩng đầu nhìn tòa nhà chọc trời mà kiếp trước cô đã dễ dàng từ bỏ.
Nắng chiều rải một lớp vàng óng lên mái tóc cô. Thẩm Nhược Hy lấy điện thoại, không phải để gọi cho Lục Cận Ngôn, mà là để gửi một tin nhắn cho người thầy đáng kính của mình, đồng thời cũng là Tổng giám đốc của Tinh Hà.
*["Thầy, em đã suy nghĩ kỹ. Em muốn bắt đầu lại. Em xin phép quay lại Tinh Hà, ngay lập tức."] *
Bàn tay cô siết chặt, cảm nhận được sức mạnh từ chính mình. Lục Cận Ngôn sẽ phải nhìn thấy cô, nhưng không phải với tư cách người vợ yếu đuối, mà là một đồng nghiệp đáng gờm trên thương trường.