877 từ
Trong căn hộ nhỏ ở ký túc xá, Thẩm Nhược Hy bắt đầu thu dọn những món đồ cuối cùng. Hành lý của cô ít ỏi đến đáng thương, chỉ có vài bộ quần áo đơn giản và những xấp bản vẽ đã sờn góc. Kiếp trước, khi gả vào Lục gia, cô đã mang theo cả một trái tim nồng cháy để rồi ra đi với đôi bàn tay trắng. Kiếp này, cô chọn mang theo hoài bão, để không bao giờ phải trắng tay một lần nữa.
"Rầm!"
Tiếng cửa bị đẩy ra mạnh bạo khiến Nhược Hy giật mình. Lục Cận Ngôn đứng đó, vạt áo sơ mi hơi nhăn lại, đôi mắt đen sâu thẳm hằn lên những tia máu vì giận dữ. Anh chưa bao giờ bị ai ngó lơ cuộc gọi nhiều lần đến thế, càng không thể tin được người đó lại là Thẩm Nhược Hy – cô gái vốn dĩ chỉ cần anh liếc mắt một cái cũng đủ khiến cô bối rối cả ngày.
"Thẩm Nhược Hy, cô có biết mình đang làm gì không?" Giọng anh trầm xuống, mang theo áp lực nghẹt thở của một kẻ đứng đầu.
Nhược Hy bình thản gập nốt chiếc áo sơ mi cuối cùng, không thèm ngước mắt lên: "Tôi đang dọn dẹp để bắt đầu cuộc sống mới. Anh đến đây có việc gì sao, Lục tổng?"
Hai chữ "Lục tổng" xa cách như một cái tát giáng vào sự kiêu ngạo của anh. Cận Ngôn bước tới, thô bạo nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, ép cô phải đối diện với mình.
"Đừng diễn nữa. Hủy hôn? Quay lại công ty làm việc? Cô dùng những chiêu trò rẻ tiền này để ép tôi phải dành thời gian cho cô sao?" Anh cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. "Tôi cho cô mười phút để thu dọn đống này và lên xe về biệt thự. Ông nội đang đợi."
Nhược Hy nhìn xuống bàn tay đang siết chặt lấy mình, cảm giác đau đớn này so với nhát dao đâm vào tim kiếp trước chẳng thấm tháp gì. Cô từ tốn gỡ từng ngón tay của anh ra, ánh mắt lạnh lùng đến mức khiến Cận Ngôn phải sững sờ.
"Lục Cận Ngôn, anh tự tin quá mức rồi đấy." Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn. "Trong mắt anh, mọi hành động của tôi đều là vì anh sao? Anh nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ à?"
"Cô nói cái gì?"
"Tôi nói, cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã là sai lầm. Tôi không cần tiền của Lục gia, càng không cần một người chồng chỉ coi vợ mình như một món đồ trang trí trong nhà." Nhược Hy cầm lấy bản thiết kế kiến trúc trên bàn, giơ lên trước mặt anh. "Đây mới là mạng sống của tôi. Còn anh... chỉ là một người qua đường mà tôi lỡ bước nhầm lối mà thôi."
Sự dứt khoát trong giọng nói của cô khiến không khí trong căn phòng nhỏ bỗng chốc đông cứng lại. Lục Cận Ngôn nhìn thấy trong mắt cô không còn sự ngưỡng mộ, không còn sự hy sinh, mà chỉ là một vùng biển lặng ngắt, sâu không thấy đáy.
Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, một cảm giác mất kiểm soát mà anh chưa bao giờ trải qua.
"Được, Thẩm Nhược Hy. Nếu cô đã muốn đi con đường khó, tôi sẽ chống mắt lên xem cô trụ lại ở cái ngành kiến trúc khắc nghiệt này được bao lâu mà không có cái danh Lục phu nhân." Anh quay lưng đi, để lại một câu nói tàn nhẫn trước khi sập cửa: "Đừng bao giờ hối hận mà quay lại cầu xin tôi."
Cánh cửa đóng sầm lại, Nhược Hy mới thở phào một hơi, đôi vai khẽ run lên. Cô không sợ anh trả thù, cô chỉ sợ bản thân mình lại một lần nữa mềm lòng trước vẻ ngoài đó.
Cô cầm điện thoại lên, nhắn một tin cho dì Trương: "Con không về đâu. Từ nay về sau, hãy chăm sóc Lục tổng cho tốt. Đơn hủy hôn con sẽ gửi đến văn phòng anh ấy vào sáng mai."
Nhược Hy kéo vali ra khỏi căn phòng, không ngoảnh lại dù chỉ một lần. Phía trước cô là ánh đèn thành phố rực rỡ, là những bản vẽ đang chờ được hoàn thiện, và là một cuộc đời mà cô chưa từng được sống thật sự.
Tối hôm đó, tại biệt thự Bán Sơn sang trọng, Lục Cận Ngôn ngồi một mình trong phòng làm việc tối om. Trên bàn là món quà kỷ niệm mà anh định mang cho cô – một chiếc vòng cổ kim cương đắt giá. Anh nhìn nó, rồi đột ngột ném mạnh vào góc tường.
Lòng anh bồn chồn một cách lạ thường. Tại sao cô lại thay đổi? Tại sao cảm giác như anh vừa thực sự đánh mất một điều gì đó vô cùng quan trọng, dù anh luôn miệng nói rằng mình không cần cô?
Đêm ấy, lần đầu tiên trong đời, Lục Cận Ngôn mất ngủ vì một người phụ nữ mà anh vốn dĩ chưa từng để vào mắt.