860 từ
Sáng hôm sau, tại trụ sở tập đoàn Lục thị.
Bầu không khí trong văn phòng tổng giám đốc căng thẳng đến mức thư ký Lâm không dám thở mạnh. Lục Cận Ngôn ngồi sau bàn làm việc, đôi mắt hơi hằn tia máu vì cả đêm không ngủ, trước mặt anh là một phong thư trắng tinh khôi nhưng lại nặng nề như chì: Đơn từ bỏ hôn ước và các thỏa thuận pháp lý liên quan.
"Cô ta thực sự gửi đến sao?" Lục Cận Ngôn trầm giọng, thanh âm lạnh lẽo như băng.
"Thưa Lục tổng, Thẩm tiểu thư đã gửi đến từ sớm qua đường chuyển phát nhanh. Cô ấy còn nhắn lại là... không cần gặp mặt để tránh mất thời gian của ngài." Thư ký Lâm vừa nói vừa đổ mồ hôi hột.
Lục Cận Ngôn bật cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt. Trong suy nghĩ của anh, đây chắc chắn là một nước cờ mới của Thẩm Nhược Hy. Sau khi dùng chiêu "ạt lạc" (lạnh nhạt) không thành, cô bắt đầu chuyển sang "khổ nhục kế" và đánh vào lòng tự tôn của anh.
"Giở trò để gây chú ý đến mức này, tôi quả thật đã xem thường sự kiên nhẫn của cô rồi, Nhược Hy." Anh lẩm bẩm, ngón tay gõ nhịp điệu trên mặt bàn gỗ.
Anh nhấc điện thoại, gọi cho một người bạn cũng là chủ sở hữu của công ty kiến trúc Tinh Hà – nơi Nhược Hy vừa quay lại làm việc.
"Giang Thần, là tôi. Nghe nói Thẩm Nhược Hy vừa quay lại chỗ cậu?"
"À, đúng vậy. Cô ấy vừa đến trình diện sáng nay, khí thế khác hẳn trước đây. Sao thế? Vợ chồng cãi nhau à?" Đầu dây bên kia vang lên giọng trêu chọc.
"Cứ giao cho cô ta dự án khó nhất. Tôi muốn xem khi không có sự hậu thuẫn của tôi, cô ta trụ lại được mấy ngày."
Lục Cận Ngôn cúp máy, lòng tự tin rằng chỉ cần một chút khó khăn, Nhược Hy sẽ lại là người phụ nữ yếu đuối chạy đến bên anh tìm sự che chở. Anh muốn bẻ gãy đôi cánh của cô, để cô hiểu rằng thế giới bên ngoài không màu hồng như cô tưởng, và nơi an toàn duy nhất chính là cái lồng vàng mà anh đã tạo ra.
Cùng lúc đó, tại văn phòng Tinh Hà.
Nhược Hy đang tập trung cao độ vào bản thiết kế trung tâm văn hóa thành phố – một dự án vốn dĩ đã bị bỏ xó vì độ khó quá cao. Cô không hề biết Lục Cận Ngôn vừa nhúng tay vào, nhưng dù có biết, cô cũng chẳng quan tâm.
Ánh nắng ban mai soi rọi góc nghiêng thanh tú của cô. Đôi mắt cô lấp lánh sự say mê mà bấy lâu nay đã bị vùi lấp bởi những bữa cơm, những bộ quần áo của chồng. Cô vẽ từng nét dứt khoát, tâm hồn như hòa quyện vào những khối hình kiến trúc.
"Nhược Hy, dự án này rất khó, em chắc chắn muốn nhận chứ?" Giang Thần bước đến, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
"Em chắc chắn. Càng khó, em càng muốn thử." Cô ngẩng đầu, nụ cười rạng rỡ như đóa hướng dương khiến Giang Thần thoáng sững sờ.
Đúng lúc này, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ nhưng cô biết thừa là ai: "Mười phút nữa, xuống sảnh công ty. Tôi không có thói quen chờ đợi."
Nhược Hy đọc xong, không hề dao động, cô tắt màn hình và tiếp tục đặt bút vẽ. Mười phút trôi qua, rồi hai mươi phút.
Dưới sảnh Tinh Hà, chiếc Rolls-Royce đen sang trọng đậu chễm chệ. Lục Cận Ngôn ngồi trong xe, sắc mặt càng lúc càng đen lại. Anh nhìn đồng hồ, cơn giận bùng phát. Từ trước đến nay, chỉ có anh bắt người khác chờ, chưa ai dám để anh phải đợi quá một phút.
Anh hầm hầm bước xuống xe, sải bước vào đại sảnh với khí thế bức người. Khi anh tìm thấy Nhược Hy ở phòng làm việc chung, anh thấy cô đang tranh luận gay gắt về một kết cấu thép với các đồng nghiệp nam, hoàn toàn không để ý đến sự hiện diện của anh.
"Thẩm Nhược Hy!" Anh gằn giọng.
Mọi người trong phòng im bặt, nhìn vị tổng tài danh tiếng lẫy lừng đang tỏa ra hàn khí. Nhược Hy từ tốn đặt thước xuống, xoay người lại, ánh mắt bình thản như nhìn một người dưng:
"Lục tổng, đây là nơi làm việc. Nếu anh không có việc gì liên quan đến kiến trúc, mời anh ra ngoài cho."
"Cô..." Lục Cận Ngôn nghẹn lời. Anh nhìn thấy sự tự tin, sự rực rỡ từ con người cô – thứ ánh sáng mà anh chưa từng thấy trong năm năm qua. Anh nhận ra, cô không hề giở trò để gây chú ý. Cô thực sự đang gạt bỏ anh ra khỏi cuộc đời mình.
Trái tim Lục Cận Ngôn hẫng một nhịp, một cảm giác hoang mang lạ lùng bắt đầu len lỏi vào tâm trí.