961 từ
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Nhược Hy trở về biệt thự Bán Sơn theo lời hẹn của Lục Cận Ngôn. Lần này, cô không đến để làm lành hay quay lại, mà để thu dọn những món đồ ít ỏi còn sót lại và giải quyết dứt điểm các thủ tục pháp lý.
Biệt thự vẫn mang vẻ ngoài xa hoa và lạnh lẽo quen thuộc. Quản gia Trương nhìn cô với ánh mắt đầy soi mói và khinh thường, tin chắc rằng cô đã không trụ nổi áp lực từ Lục tổng nên phải quay về xin lỗi.
"Tiểu thư Thẩm, Lục tổng đang đợi cô ở phòng ăn. Cô phải tự biết điều mà xin lỗi Lục tổng đi, đừng để ông chủ phải tức giận thêm nữa."
Nhược Hy cười nhạt, không đáp lời. Cô bước vào phòng ăn. Lục Cận Ngôn đã ngồi sẵn ở đó, đọc báo. Trên bàn là một bữa sáng thịnh soạn theo phong cách châu Âu, nhưng đối diện với anh lại là một chiếc ghế trống lạnh lùng.
Anh đặt tờ báo xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Nhược Hy, chờ đợi cô mở lời xin lỗi hoặc biện minh.
"Tôi đã ký vào đơn từ bỏ hôn ước và cả giấy tờ tài sản, Lục tổng." Nhược Hy đặt một phong bì lên bàn, âm thanh khô khốc vang vọng. "Hôm nay tôi đến để lấy vài món đồ cá nhân, và cũng là để nói lời chào tạm biệt."
Lục Cận Ngôn cau mày, sự tức giận bị đè nén lại bùng lên. "Thẩm Nhược Hy, cô nghĩ cô đang đối thoại với ai? Cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng để cô rời đi sau khi cô đã hủy hoại danh dự của tôi trước mặt mọi người?"
"Danh dự của anh không vì tôi mà hủy hoại, Lục tổng. Việc tôi rời đi chỉ chứng tỏ một điều: anh không đủ sức giữ chân một người phụ nữ." Cô điềm tĩnh ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, nơi kiếp trước cô luôn chuẩn bị sẵn một bó hoa ly trắng.
Cô cầm tách cà phê lên, uống một ngụm. "Chúng ta không nên lãng phí thời gian của nhau nữa. Anh có thể kiếm một người vợ khác biết nghe lời, còn tôi, cần một cuộc sống không có sự kiểm soát của anh."
Thấy sự kiên quyết trong mắt cô, Lục Cận Ngôn bỗng cảm thấy cổ họng khô khốc. Anh nhìn chằm chằm vào cô, cố tìm kiếm hình bóng người vợ yếu đuối ngày xưa.
"Ăn sáng đi." Giọng anh đột ngột dịu xuống, nhưng vẫn mang theo nét ra lệnh. "Dù sao cô cũng từng là người của Lục gia. Đừng để người ngoài nhìn vào rồi đánh giá tôi keo kiệt đến mức không cho cô một bữa ăn đàng hoàng."
Nhược Hy hiểu anh đang dùng chiêu "mềm hóa" để giữ thể diện. Cô khẽ gật đầu, bắt đầu ăn một cách từ tốn và tao nhã. Cô ăn mà không hề nhìn anh, tập trung thưởng thức vị ngon của món trứng ốp la, dường như người ngồi đối diện cô chỉ là không khí.
Sự lạnh nhạt này khiến Lục Cận Ngôn cảm thấy bứt rứt. Anh nhìn động tác cầm dao nĩa thanh thoát của cô, nhìn chiếc cổ cao kiêu hãnh của cô. Anh nhớ lại những bữa sáng trước đây, cô luôn nhìn anh với đôi mắt lấp lánh, luôn hỏi anh hôm nay công việc có thuận lợi không.
"Cô thực sự muốn rời khỏi tôi như thế sao?" Anh không kìm được mà hỏi, giọng nói mang theo sự phức tạp.
Nhược Hy ngừng lại, đặt dao nĩa xuống. Cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Anh có muốn tôi ở lại không, Lục Cận Ngôn? Hay anh chỉ muốn giữ lại một công cụ giúp anh giữ thể diện? Nếu là lý do thứ hai, thì xin lỗi, tôi không phải món đồ vật vô tri."
Cận Ngôn im lặng. Anh không biết câu trả lời. Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện yêu cô, nhưng sự biến mất của cô lại khiến anh cảm thấy khó chịu hơn cả việc mất một hợp đồng lớn.
Bữa sáng kết thúc trong bầu không khí ngột ngạt.
Khi Nhược Hy kéo chiếc vali nhỏ xuống sảnh, Lục Cận Ngôn đã đứng đó. Anh đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng: "Đây là phí bồi thường cho năm năm tuổi xuân của cô. Cô đã không lấy tài sản, ít nhất hãy cầm lấy số tiền này."
Nhược Hy nhìn chiếc thẻ đen trong tay anh, khẽ cười: "Không cần đâu, Lục tổng. Tôi đã nói rồi, tôi ra đi với đôi bàn tay trắng, nhưng tôi sẽ tự mình làm ra mọi thứ. Giữa chúng ta, không ai nợ ai nữa."
Cô đẩy chiếc thẻ về phía anh, sau đó xoay người bước ra khỏi cánh cổng sắt đen kiên cố của biệt thự Bán Sơn. Ánh nắng rực rỡ buổi sáng bao trùm lên tấm lưng thẳng tắp của cô.
Lục Cận Ngôn đứng lặng nhìn theo. Cảm giác trống rỗng ập đến, sâu sắc và mãnh liệt hơn nhiều so với lần trước anh ký vào đơn ly hôn của kiếp trước. Lần này, anh biết, Thẩm Nhược Hy đã thực sự rời đi. Và cô sẽ không bao giờ quay lại.
Anh siết chặt chiếc thẻ trong tay, ánh mắt bỗng trở nên nguy hiểm. "Thẩm Nhược Hy, tôi không tin cô lại dứt khoát đến vậy. Cô sẽ phải quay lại, vì cô không thể sống thiếu cái danh Lục phu nhân." Anh thề trong lòng, một cuộc truy đuổi đã chính thức bắt đầu, dù anh chưa hề nhận ra đó là sự truy đuổi của tình yêu.