913 từ
Thẩm Nhược Hy bước ra khỏi cánh cổng Lục gia, cảm nhận được hơi thở của gió trời. Cảm giác tự do này, sau cái chết và sự tái sinh, thật quý giá và mãnh liệt. Cô không hề bắt taxi, mà thong thả bước đi trên con đường lát đá dẫn xuống khu phố sầm uất. Chiếc vali nhỏ bên cạnh cô chứa đựng không phải quần áo đắt tiền, mà là những khát khao bị chôn vùi.
Địa điểm đầu tiên cô đến không phải là một căn hộ cho thuê sang trọng, mà là một căn phòng trọ nhỏ, đơn giản gần khu vực Tinh Hà. Cô cần một nơi yên tĩnh, không bị ám ảnh bởi sự xa hoa lạnh lẽo của Lục gia, để tập trung toàn bộ tâm trí vào công việc.
Buổi chiều hôm đó, cô chính thức quay lại Tinh Hà, gặp mặt người thầy cũ đáng kính, kiến trúc sư Phó Lâm.
"Thầy đã nghĩ em sẽ không quay lại nữa, Nhược Hy," Phó Lâm nhìn cô với ánh mắt vừa mừng rỡ vừa có chút xót xa. "Danh phận Lục phu nhân thật sự quá lớn, em đã từ bỏ nhiều cơ hội tốt."
Nhược Hy mỉm cười, nụ cười lần này không hề gượng ép. "Danh phận ấy... em đã từ bỏ rồi, thầy Phó. Bây giờ em chỉ là Thẩm Nhược Hy, một kiến trúc sư tập sự khao khát được cầm bút."
Phó Lâm nhìn sự kiên định trong đôi mắt cô, biết rằng cô đã trải qua một sự thay đổi lớn. Ông không hỏi thêm về chuyện ly hôn, chỉ gật đầu: "Tốt. Em quay lại là đúng lúc. Tinh Hà đang thiếu những kiến trúc sư có tâm hồn như em."
Phó Lâm trao cho cô bản vẽ "Dự án Trung tâm Văn hóa Nguyệt Quế" – dự án khó khăn mà Lục Cận Ngôn đã cố tình đưa cho cô qua Giang Thần.
Nhược Hy mở bản vẽ, đôi mắt cô sáng lên. Dự án này yêu cầu một sự kết hợp hoàn hảo giữa kiến trúc hiện đại và yếu tố văn hóa truyền thống, đòi hỏi sự tỉ mỉ và một cái nhìn nhân văn sâu sắc. Kiếp trước, cô từng nghiên cứu về dự án này và đã có những ý tưởng đột phá, nhưng đành gác lại vì phải lo việc nhà.
"Thầy Phó, em sẽ làm hết sức mình."
Nhược Hy lao vào công việc một cách điên cuồng. Cô ở lại văn phòng đến tận đêm khuya. Tiếng máy tính, tiếng bút chì cọ xát trên giấy, và tiếng thở dốc nhẹ nhàng là âm thanh duy nhất trong văn phòng Tinh Hà vắng lặng.
Cô quên mất giờ giấc, quên cả bữa tối. Mọi cảm xúc cá nhân, mọi nỗi đau từ kiếp trước, đều được cô chuyển hóa thành năng lượng để vẽ nên những đường nét kiến trúc mạnh mẽ và tinh tế.
Đến nửa đêm, khi cô gục đầu xuống bàn vì quá mệt, cô chợt thấy một gói sữa nóng và một chiếc bánh mì kẹp thịt đặt bên cạnh.
Cô ngước lên, thấy Giang Thần (người bạn của Lục Cận Ngôn, và cũng là giám đốc điều hành của Tinh Hà) đang đứng đó, nhìn cô bằng ánh mắt quan tâm: "Làm việc cũng phải biết giữ sức. Lục Cận Ngôn bảo tôi cho em dự án khó, không phải để em kiệt sức đấy."
Nhược Hy cảm thấy ấm áp. Giang Thần khác Cận Ngôn, anh ta ấm áp và dễ gần. "Cảm ơn anh, Giang Thần. Tôi không sao. Dự án này... tôi rất thích."
"Tôi biết em giỏi. Nhưng đừng biến mình thành cái bóng của công việc. Anh Cận Ngôn có lẽ đã quen được chiều chuộng nên mới ra tay thế này. Anh ấy nghĩ em sẽ mềm lòng quay về." Giang Thần ngồi xuống đối diện, nghiêm túc nói.
Nhược Hy mỉm cười, ánh mắt cô hướng về thành phố rực rỡ ánh đèn ngoài cửa sổ. "Anh ấy đã lầm. Tôi không làm việc vì anh ấy, càng không vì ai khác. Tôi làm việc vì tôi không muốn lại phải sống một cuộc đời vô vị, không có giá trị một lần nữa."
Sự kiên cường và độc lập trong lời nói của cô khiến Giang Thần phải suy nghĩ. Anh nhìn cô, ánh mắt không còn là sự thương hại hay tò mò, mà là sự ngưỡng mộ chân thành dành cho một kiến trúc sư thực thụ.
Đó là đêm đầu tiên Thẩm Nhược Hy cảm thấy mình sống. Không có sự xa hoa, không có sự kiểm soát, chỉ có cô và công việc cô yêu thích.
Trong khi đó, tại biệt thự Bán Sơn, Lục Cận Ngôn vẫn ngồi trong phòng làm việc của mình. Anh đã kiểm tra điện thoại cô hàng chục lần, chờ đợi một cuộc gọi xin lỗi. Nhưng điện thoại im lặng.
Thư ký Lâm báo cáo rằng Nhược Hy đang nhận dự án khó nhất của Tinh Hà và dường như đã sống hoàn toàn độc lập.
Lục Cận Ngôn siết chặt nắm tay. Cô không hề hối hận. Cô không hề khóc lóc. Thậm chí, cô còn rực rỡ hơn khi rời xa anh. Cảm giác này... giống như bị phản bội.
"Thẩm Nhược Hy, cô giỏi lắm." Anh gằn giọng. "Cô nghĩ cô có thể thoát khỏi sự chi phối của tôi dễ dàng như vậy sao? Cô sẽ phải quay lại, tôi thề đấy."