891 từ
Sáng sớm tại Tinh Hà, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua lớp cửa kính lớn, phủ lên những mô hình kiến trúc bằng thạch cao trắng muốt. Thẩm Nhược Hy bước vào văn phòng với một tâm thế hoàn toàn khác. Thay vì những bộ váy hàng hiệu gò bó, cô chọn cho mình chiếc sơ mi lụa đơn giản phối cùng quần tây ống đứng, tóc buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và thanh thoát.
Mọi người trong văn phòng vẫn chưa hết bàn tán về sự xuất hiện đầy kịch tính của Lục tổng ngày hôm qua, nhưng Nhược Hy coi như không nghe thấy. Cô bước thẳng vào phòng làm việc của Phó Lâm – người thầy đã dìu dắt cô từ những năm tháng đại học.
Phó Lâm ngồi bên bàn gỗ lớn, trên tay là bản phác thảo thô của Nhược Hy về Trung tâm Văn hóa Nguyệt Quế. Ông ngước nhìn cô qua cặp kính lão, ánh mắt đầy vẻ suy tư.
"Nhược Hy, ngồi đi. Thầy đã xem qua những nét vẽ ban đầu của em." Phó Lâm trầm giọng, tay gõ nhẹ vào bản vẽ. "Trong kiến trúc, đường nét không biết nói dối. Kiếp trước... à không, ý thầy là vài năm trước, nét vẽ của em tràn đầy hy vọng nhưng thiếu đi chiều sâu. Nhưng bản vẽ này, nó có sự thấu hiểu về nỗi đau và sự hồi sinh. Em đã trải qua chuyện gì sao?"
Nhược Hy khựng lại một chút. Cô không thể nói về việc mình đã chết đi sống lại, chỉ khẽ mỉm cười: "Em chỉ chợt nhận ra, nếu không tự cứu lấy chính mình, thì những công trình em xây lên cũng chỉ là những khối bê tông vô hồn thôi thầy."
Phó Lâm gật đầu tán thưởng: "Tốt! Ý tưởng kết hợp cấu trúc thép hiện đại với những khoảng lùi sân vườn kiểu truyền thống này rất táo bạo. Nó giống như một người phụ nữ hiện đại mang trong mình tâm hồn hoài cổ. Nhưng em có biết, dự án này đang bị Lục thị ép tiến độ không? Họ muốn một kết quả hoàn hảo trong thời gian không tưởng."
"Em biết." Nhược Hy bình thản đáp. "Lục Cận Ngôn muốn dùng áp lực này để buộc em đầu hàng. Anh ấy nghĩ em sẽ vì mệt mỏi mà quay về làm một quân cờ trong tay anh ấy. Nhưng thầy ạ, áp lực chính là thứ rèn giũa kim cương. Em sẽ không để anh ấy toại nguyện."
Phó Lâm nhìn học trò cưng của mình, trong lòng dâng lên niềm tự hào xen lẫn lo lắng. Ông lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là chiếc thước tỷ lệ bằng bạc đã mòn vẹt – món quà ông định tặng cô ngày cô tốt nghiệp nhưng cô lại chọn kết hôn.
"Cầm lấy đi. Đây là 'vũ khí' của một kiến trúc sư chân chính. Đừng để bất kỳ ai, kể cả Lục Cận Ngôn, bẻ gãy ý chí của em."
Cầm chiếc thước lạnh lẽo trong tay, Nhược Hy cảm thấy một luồng sức mạnh chạy dọc sống lưng. Ánh sáng sự nghiệp mà cô từng từ bỏ vì một người đàn ông không xứng đáng, giờ đây đang nhen nhóm trở lại, rực rỡ hơn bao giờ hết.
Cùng lúc đó, tại phòng họp VIP của Lục thị.
Lục Cận Ngôn đang nghe báo cáo về tiến độ của dự án Nguyệt Quế. Khi nhìn thấy tên Thẩm Nhược Hy trong danh sách kiến trúc sư chính, khóe môi anh giật nhẹ.
"Cô ấy vẫn chưa bỏ cuộc?" Anh hỏi, giọng điệu mang theo sự mỉa mai nhưng trong thâm tâm lại là một sự tò mò khó cưỡng.
"Thưa Lục tổng, Thẩm tiểu thư làm việc rất nghiêm túc. Thậm chí cô ấy còn bác bỏ ba phương án cũ của các đàn anh đi trước để đề xuất một ý tưởng hoàn toàn mới." Thư ký Lâm e dè báo cáo.
Lục Cận Ngôn xoay chiếc bút ký tên, ánh mắt tối sầm lại. "Làm việc nghiêm túc sao? Để tôi xem cô ấy có thể kiêu ngạo được bao lâu. Sắp xếp cho tôi một buổi kiểm tra tiến độ trực tiếp tại Tinh Hà vào cuối tuần này. Tôi muốn tận mắt xem 'kiến trúc sư Thẩm' thể hiện tài năng."
Anh muốn thấy cô mệt mỏi, muốn thấy cô thất bại để anh có thể dang tay ra "cứu vớt" cô như một vị thần. Lục Cận Ngôn chưa nhận ra rằng, sự quan tâm quá mức này của anh dành cho vợ cũ đã bắt đầu vượt ra ngoài tầm kiểm soát của lý trí.
Chiều hôm đó, Nhược Hy đứng trên ban công văn phòng, nhìn về phía tòa nhà Lục thị phía xa. Cô biết bão tố sắp đến, nhưng lần này, cô không còn là đóa hoa trong lồng kính sợ gió mưa. Cô là một ngọn cỏ lau, dẻo dai và bất khuất.
Ánh sáng của hoàng hôn phủ lên người cô một lớp hào quang rực rỡ. Thẩm Nhược Hy tự nhủ: Kiếp trước em chết vì tình yêu, kiếp này em sống vì lý tưởng. Lục Cận Ngôn, chúng ta hãy xem ai mới là người làm chủ cuộc chơi này.