751 từ
Biệt thự Bán Sơn vốn dĩ luôn yên tĩnh, nhưng cái yên tĩnh của những ngày này lại mang theo một sự ngột ngạt khó tả. Lục Cận Ngôn trở về nhà khi đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm. Theo thói quen của năm năm qua, anh bước vào nhà với kỳ vọng sẽ có một ánh đèn vàng ấm áp ở phòng khách và một bát canh giải rượu còn nóng hổi đặt trên bàn.
Nhưng hiện tại, đập vào mắt anh chỉ là một khoảng không tối đen như hũ nút.
Anh tự tay bật đèn. Ánh sáng trắng lạnh lẽo phủ lên những món đồ nội thất đắt tiền nhưng vô hồn. Không có tiếng bước chân vội vã chạy ra đón, không có người phụ nữ nhỏ nhắn giúp anh treo áo khoác và hỏi: "Hôm nay anh mệt không?"
Lục Cận Ngôn ném chiếc cà vạt sang một bên, bước vào phòng bếp. Anh mở tủ lạnh, trống rỗng. Không còn những hộp thức ăn được dán nhãn tỉ mỉ, không còn những chai nước ép trái cây tươi mà Nhược Hy vẫn tự tay chuẩn bị mỗi sáng.
"Dì Trương!" Anh gọi lớn, giọng nói vang vọng trong căn biệt thự rộng lớn.
Quản gia Trương hớt hải chạy ra, vừa cài lại khuy áo khoác vừa thưa: "Dạ, Lục tổng gọi tôi?"
"Tại sao trong nhà lại lạnh lẽo thế này? Canh của tôi đâu?" Cận Ngôn nhíu mày, sự bực bội dâng cao.
Dì Trương ngập ngừng, nhìn sắc mặt của chủ nhân: "Thưa cậu... trước đây mọi việc trong bếp và dọn dẹp phòng ngủ của cậu đều do một tay tiểu thư Thẩm làm. Cô ấy không cho chúng tôi can thiệp vào. Bây giờ cô ấy đi rồi, đám người làm vẫn chưa quen với thói quen của cậu..."
Lục Cận Ngôn khựng lại. Năm năm qua, anh luôn nghĩ rằng mọi sự tiện nghi mình có được là điều hiển nhiên, là do anh bỏ tiền ra thuê người làm. Anh chưa bao giờ nhận ra rằng, đằng sau sự hoàn hảo đó là bóng dáng của một người phụ nữ lặng lẽ thu xếp tất cả.
Anh bước lên phòng ngủ chính. Căn phòng rộng lớn giờ đây thênh thang một cách kỳ lạ. Chiếc giường đôi phẳng phiu, gối nằm xếp ngay ngắn nhưng thiếu đi mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ mái tóc cô. Anh mở tủ quần áo, một nửa tủ trống rỗng khiến anh cảm thấy nhói lòng như vừa bị mất đi một mảnh cơ thể.
Cô đi thật rồi. Không để lại một sợi tóc, không để lại một lời nhắn.
Cận Ngôn nằm vật xuống giường, vắt tay lên trán. Anh cố gắng nhớ lại gương mặt cô tối hôm ký đơn ly hôn. Tại sao lúc đó anh lại cảm thấy cô thật phiền phức? Tại sao anh lại nghĩ rằng sự tận tụy của cô là một loại xiềng xích?
"Cận Ngôn, anh đừng uống nhiều cà phê quá, không tốt cho dạ dày đâu." "Cận Ngôn, hôm nay trời lạnh, anh nhớ mang theo khăn choàng nhé."
Những lời dặn dò mà anh từng cho là lải nhải, giờ đây lặp lại trong tâm trí anh như những bản nhạc buồn. Anh xoay người, vô thức đưa tay sang phía bên kia giường, nhưng chỉ chạm vào lớp ga trải giường lạnh ngắt.
Sự biến mất của "cái bóng" ấy không chỉ khiến căn nhà trống trải, mà còn tạo ra một lỗ hổng trong thói quen sinh hoạt của anh. Lần đầu tiên, Lục Cận Ngôn cảm thấy căn biệt thự này quá rộng, rộng đến mức khiến người ta cảm thấy cô độc đến rợn người.
Anh cầm điện thoại lên, vào trang cá nhân của cô. Chẳng có cập nhật gì mới. Cô dường như đã bốc hơi khỏi thế giới thượng lưu mà anh hằng kiêu ngạo.
"Thẩm Nhược Hy, cô giỏi lắm. Để tôi xem cô có thể 'tuyệt tình' được bao lâu."
Anh lầm bầm, nhưng đôi mắt lại dán chặt vào tấm ảnh đại diện cũ của cô – một tấm ảnh cô cười rạng rỡ dưới chân tháp Eiffel. Hóa ra, cô cũng từng có những ước mơ cháy bỏng như thế trước khi trở thành "vợ của Lục Cận Ngôn".
Đêm đó, vị tổng tài cao ngạo ấy lần đầu tiên nhận ra: Không phải Nhược Hy cần anh, mà chính anh đang dần chết ngạt trong sự thiếu vắng bóng dáng của cô.