935 từ
Tiếng máy in chạy rè rè trong văn phòng Tinh Hà giữa đêm khuya trở thành âm thanh đơn độc nhất. Thẩm Nhược Hy đứng tựa lưng vào bàn gỗ, đôi mắt thâm quầng nhưng lại sáng rực rỡ dưới ánh đèn LED. Trên màn hình máy tính là phối cảnh 3D của "Trung tâm Văn hóa Nguyệt Quế" – thành quả của mười ngày thức trắng, mười ngày cô dồn hết tâm huyết, ký ức và cả nỗi đau vào từng đường nét.
Kiếp trước, dự án này được giao cho một kiến trúc sư danh tiếng khác và nó chỉ là một tòa nhà hình khối khô khốc. Nhưng lần này, Nhược Hy đã thay đổi tất cả. Cô lấy ý tưởng từ hình ảnh "Gương soi đáy nước", tạo ra một kết cấu mái vòm mềm mại bằng kính phản quang rủ xuống mặt hồ nhân tạo, khiến công trình như đang lơ lửng giữa ranh giới thực và ảo.
Sáng hôm sau, buổi thuyết trình định kỳ diễn ra tại phòng họp lớn của Tinh Hà. Điều bất ngờ là sự xuất hiện của Lục Cận Ngôn cùng đoàn đại biểu cấp cao của Lục thị. Sự hiện diện của anh khiến không khí trở nên đông cứng, các kiến trúc sư trẻ đều run rẩy khi đối mặt với vị tổng tài có tiếng là "sát thủ phê bình".
Lục Cận Ngôn ngồi ở vị trí trung tâm, vest đen chỉn chu, khuôn mặt không chút biểu cảm. Ánh mắt anh dán chặt vào Nhược Hy khi cô bước lên bục. Anh muốn thấy cô lúng túng, muốn thấy cô thất bại để có thể đường hoàng đưa cô về nhà. Nhưng không.
Nhược Hy cầm điều khiển, giọng nói vang lên dứt khoát và truyền cảm:
"Thưa quý vị, kiến trúc không phải là những khối bê tông vô hồn che mưa che nắng. Nó là hơi thở của văn hóa. Dự án Nguyệt Quế mà tôi đề xuất không chỉ là một trung tâm hội nghị, nó là một thực thể sống."
Khi tấm slide phối cảnh 3D đầu tiên hiện ra, cả phòng họp ồ lên kinh ngạc. Những đường cong thép uốn lượn như dải lụa, sự kết hợp giữa ánh sáng tự nhiên và những khoảng vườn treo bên trong khiến công trình trông giống như một kiệt tác nghệ thuật hơn là một dự án thương mại.
Lục Cận Ngôn sững sờ. Anh vốn là một người có gu thẩm mỹ cực cao, và anh nhận ra bản thiết kế này vượt xa tầm vóc của một kiến trúc sư bình thường. Nó có sự mềm mại của phụ nữ nhưng lại có sự dứt khoát, mạnh mẽ của một kẻ cầm quyền.
"Tại sao cô lại chọn kết cấu kính ở mặt phía Tây? Nó sẽ gây áp lực nhiệt rất lớn," một chuyên gia từ phía Lục thị lên tiếng chất vấn.
Nhược Hy mỉm cười tự tin, cô chuyển sang slide phân tích kỹ thuật: "Đó không phải kính thông thường. Đó là loại kính sinh học tự điều chỉnh độ sáng mà tôi đã nghiên cứu từ các tài liệu của viện khoa học Đức. Nó không chỉ tản nhiệt mà còn chuyển hóa quang năng thành điện năng cho toàn tòa nhà."
Từng câu hỏi hóc búa được đưa ra, Nhược Hy đều trả lời một cách trôi chảy, logic và đầy thuyết phục. Cô không còn là người phụ nữ chỉ biết quanh quẩn trong bếp, cô là một nữ vương trên sân khấu của chính mình.
Kết thúc buổi thuyết trình, tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Giang Thần đứng dậy, ánh mắt lấp lánh sự tự hào: "Tuyệt vời! Đây là bản thiết kế xuất sắc nhất mà Tinh Hà có được trong mười năm qua."
Lục Cận Ngôn vẫn ngồi đó, tay siết chặt thành ghế. Sự thành công của cô khiến anh cảm thấy hụt hẫng. Hóa ra, khi rời xa anh, cô không hề héo úa mà lại nở rộ rực rỡ đến mức khiến anh chói mắt.
Khi mọi người tản ra, Lục Cận Ngôn bước đến gần Nhược Hy. Khoảng cách giữa hai người rất gần, anh có thể ngửi thấy mùi hương bạc hà thanh mát từ người cô thay vì mùi hoa hồng sực nức của những người phụ nữ khác.
"Thẩm Nhược Hy, tôi đã đánh giá thấp cô." Giọng anh trầm xuống, có chút khàn đặc.
Nhược Hy thu dọn tài liệu, không nhìn anh lấy một lần: "Lục tổng quá khen. Chẳng qua trước đây anh chưa từng cho tôi cơ hội để anh thấy tôi là ai mà thôi."
"Bản thiết kế này rất tốt, nhưng cô sẽ phải đối mặt với hội đồng thẩm định cấp thành phố. Đừng vội đắc ý." Anh cố tình nói lời cay nghiệt để che giấu sự xao động trong lòng.
"Cảm ơn Lục tổng đã nhắc nhở. Tôi sẽ không làm anh thất vọng đâu." Nhược Hy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua anh như thể anh chỉ là một đối tác làm ăn thông thường.
Nhìn bóng lưng dứt khoát của cô rời đi, Lục Cận Ngôn cảm thấy một cơn tức giận vô cớ bùng phát. Anh nhận ra mình không hề muốn cô thành công đến mức này, vì càng thành công, cô sẽ càng bay xa khỏi vòng tay anh.
Nhưng đồng thời, trái tim anh lại đập loạn nhịp. Một Thẩm Nhược Hy kiêu hãnh và tài năng như thế này, lại đang khơi dậy trong anh một khao khát chiếm hữu mãnh liệt hơn bao giờ hết.