MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Ánh Trăng Sáng Của Chồng CũChương 10

Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Ánh Trăng Sáng Của Chồng Cũ

Chương 10

935 từ

Buổi tối hôm đó, một bữa tiệc mừng công nhỏ được tổ chức ngay tại Tinh Hà. Mặc dù chỉ là một buổi tiệc nội bộ, nhưng nhờ danh tiếng của Phó Lâm và sự quan tâm của Lục thị, bữa tiệc vẫn thu hút sự tham dự của giới đầu tư và báo chí.

Thẩm Nhược Hy, nhân vật chính của buổi tối, chọn một chiếc đầm dạ hội màu xanh sapphire cổ điển, khoe khéo bờ vai trần và vòng eo thon gọn. Vẻ đẹp thanh lịch, thoát tục của cô trở thành tâm điểm chú ý. Cô trò chuyện chuyên nghiệp với các đối tác, nụ cười luôn nở trên môi, nhưng ánh mắt kiên định.

Lục Cận Ngôn đến muộn. Anh vừa xuất hiện, bầu không khí đã thay đổi. Anh mặc vest đen, khí chất lạnh lùng và quyền lực khiến mọi người tự động nhường lối. Anh đi thẳng đến chỗ Phó Lâm, trao đổi vài câu xã giao rồi ánh mắt dán chặt vào Nhược Hy.

Nhược Hy đang đứng cạnh Giang Thần, bàn luận về kỹ thuật chiếu sáng của dự án. Cô cảm nhận được ánh mắt như thiêu đốt từ phía Cận Ngôn, nhưng cô cố tình làm ngơ, quay hẳn lưng lại phía anh.

Giang Thần, nhận thấy sự căng thẳng, khẽ mỉm cười: "Anh Cận Ngôn đang theo dõi em đấy. Anh ấy chưa bao giờ thừa nhận thất bại dễ dàng như vậy."

"Anh ấy có theo dõi hay không, không liên quan đến tôi nữa." Nhược Hy nhấp một ngụm rượu vang, giữ vẻ bình tĩnh.

Lục Cận Ngôn không chịu được sự làm lơ này nữa. Anh bước đến, ngắt lời Giang Thần: "Giang tổng, tôi cần trao đổi riêng với kiến trúc sư Thẩm về một vài chi tiết kỹ thuật."

Giang Thần là người thông minh, anh nhún vai: "Dĩ nhiên rồi. Tôi xin phép."

Nhược Hy nhìn Lục Cận Ngôn, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo. "Lục tổng, tôi nghĩ chúng ta đã trao đổi đủ rồi."

"Không đủ." Anh kéo cô ra một góc khuất gần bục pha lê, nơi ánh đèn rọi xuống chỉ còn lờ mờ. "Cô đang cố ý né tránh tôi. Cô muốn dùng sự kiêu ngạo này để khiến tôi hối hận?"

"Anh nghĩ quá nhiều rồi, Lục Cận Ngôn." Cô trả lời dứt khoát.

Trong lúc cô định bước đi, một người phục vụ vô tình đi ngang, làm đổ ly rượu vang vào váy cô. Vết rượu đỏ tươi loang lổ trên nền vải xanh sapphire.

"Xin lỗi, Thẩm tiểu thư! Tôi..." Người phục vụ hoảng hốt.

Lục Cận Ngôn nhanh hơn, anh kéo mạnh Nhược Hy vào lòng, dùng thân hình che chắn cho cô. Cánh tay anh siết chặt vòng eo cô, cái ôm bất ngờ khiến lưng cô áp sát vào lồng ngực rắn chắc, cơ thể họ chạm vào nhau hoàn toàn sau bao ngày xa cách. Hơi thở nóng ấm của anh phả vào gáy cô.

"Không sao. Mời anh đi chỗ khác." Anh lạnh lùng ra lệnh cho người phục vụ.

Nhược Hy cảm thấy toàn thân mình cứng đờ. Cảm giác quen thuộc, mùi hương gỗ đàn hương và bạc hà quen thuộc của anh bao bọc lấy cô. Nhịp tim của anh đập mạnh mẽ và dồn dập, truyền qua lớp vải mỏng manh của chiếc đầm vào lưng cô, khiến trái tim cô cũng hẫng đi một nhịp loạn xạ. Cô cố gắng đẩy anh ra, nhưng vòng tay anh quá chặt.

"Buông tôi ra! Rượu đã làm bẩn váy rồi." Cô thì thầm, giọng khẽ run.

"Tôi đưa cô lên phòng nghỉ để làm sạch." Anh nói, không phải hỏi mà là một câu lệnh.

Anh kéo cô đi qua đám đông. Sự tiếp xúc gần gũi này khiến Nhược Hy cảm thấy cơ thể mình nóng bừng, một phản ứng bản năng mà cô đã cố gắng chôn vùi. Khi họ đi qua một hành lang tối, Lục Cận Ngôn bỗng dừng lại, ép cô vào tường.

Anh cúi xuống, không phải là một nụ hôn, mà là hít một hơi thật sâu mùi hương nhè nhẹ trên mái tóc cô. "Mùi của cô... vẫn y như cũ."

"Anh đang làm gì vậy, Lục Cận Ngôn?" Cô giận dữ ngẩng đầu.

Anh nhìn thẳng vào đôi môi đỏ mọng đang run rẩy của cô, ánh mắt đen sâu thẳm ẩn chứa một ngọn lửa bị đè nén. Anh đưa ngón tay cái lên, chạm vào khóe môi cô, nhẹ nhàng lau đi một giọt rượu còn vương. Sự tiếp xúc nhẹ nhàng nhưng mang tính chiếm hữu cao độ này khiến Nhược Hy rùng mình.

"Cô nghĩ tôi sẽ để yên cho cô đi tìm hạnh phúc mới dễ dàng như vậy sao?" Anh thì thầm, giọng khàn khàn, mang theo chút men say.

"Cận Ngôn, anh..." Cô chưa kịp dứt lời, anh đã nghiêng đầu, áp sát môi mình vào tai cô, nhẹ nhàng cắn lên vành tai. Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, Nhược Hy cảm thấy đầu óc choáng váng.

"Tôi đang nhắc nhở cô... Thẩm Nhược Hy. Dù cô có đi xa đến đâu, cô vẫn là người phụ nữ mà tôi từng chạm vào. Cô không thể phủ nhận được sự quen thuộc này."

Anh buông cô ra, ánh mắt thâm trầm đầy khiêu khích. Anh quay lưng bước đi, để lại Nhược Hy đứng đó, hụt hẫng và loạn nhịp. Cô chạm vào vành tai còn nóng rực của mình, nhận ra một điều đáng sợ: Dù cô đã trọng sinh, nhưng cơ thể cô vẫn chưa hoàn toàn "ly hôn" với Lục Cận Ngôn.