961 từ
Lục Cận Ngôn ngồi trong chiếc Rolls-Royce trở về biệt thự, ngón tay anh vô thức chạm vào môi, nơi dư vị từ làn da của Nhược Hy vẫn còn phảng phất. Sự phản kháng quyết liệt của cô tại bữa tiệc không giống như một màn kịch "lạt mềm buộc chặt". Nó chân thực đến mức khiến anh bắt đầu cảm thấy bất an.
Sáng hôm sau, tại văn phòng tổng giám đốc Lục thị, Lục Cận Ngôn nhận được báo cáo từ phòng tài chính.
"Lục tổng, số tiền bồi thường ly hôn mười tỷ mà ngài gửi vào tài khoản của Thẩm tiểu thư... vẫn chưa được động đến một xu." Thư ký Lâm e dè đặt tập hồ sơ lên bàn. "Hơn nữa, căn hộ cô ấy đang ở là một phòng trọ cũ gần công ty, tiền đặt cọc cũng là do cô ấy tự chi trả từ số tiền tiết kiệm ít ỏi trước đây."
Lục Cận Ngôn ném tập hồ sơ sang một bên, lông mày cau lại. "Cô ta đang định làm gì? Sống khổ hạnh để tôi thấy áy náy sao?"
"Thưa ngài... có một chuyện nữa." Thư ký Lâm ngập ngừng. "Thẩm tiểu thư đã rao bán toàn bộ số túi xách, trang sức và quần áo hàng hiệu mà ngài tặng trong năm năm qua trên một trang web ký gửi đồ xa xỉ. Toàn bộ số tiền thu được, cô ấy đã đem quyên góp cho quỹ bảo trợ trẻ em mồ côi dưới danh nghĩa cá nhân."
"Cái gì?" Lục Cận Ngôn bật dậy khỏi ghế.
Toàn bộ những món đồ đó trị giá hàng triệu đô la. Đó là những thứ mà bao nhiêu phụ nữ hằng ao ước, nhưng Nhược Hy lại vứt bỏ chúng như vứt bỏ một đống rác rưởi – hay đúng hơn, là vứt bỏ mọi sợi dây liên kết cuối cùng với anh. Cô không muốn giữ lại bất cứ thứ gì mang hơi thở của Lục gia.
"Cô ấy nói gì không?"
"Cô ấy nhắn với bên ký gửi rằng: 'Những thứ không còn giá trị tinh thần thì không nên giữ lại bên mình'."
Lục Cận Ngôn cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Anh luôn tự tin rằng tiền bạc và địa vị của mình là thứ vũ khí tối thượng để giữ chân phụ nữ. Nhưng Nhược Hy của hiện tại lại dùng sự nghèo khó một cách thanh cao để tát thẳng vào mặt anh. Cô thực sự không cần tiền của anh. Cô đang tẩy sạch mọi dấu vết của anh ra khỏi cuộc đời mình.
Anh không kìm lòng được, đích thân lái xe đến khu nhà trọ của Nhược Hy. Đó là một khu chung cư cũ, hành lang hẹp và ám mùi thức ăn. Nhìn thấy cảnh tượng này, cơn giận trong anh lại bùng phát. Người phụ nữ của anh, tại sao lại phải sống ở nơi tồi tàn thế này?
Từ phía xa, anh thấy Nhược Hy bước ra từ cửa hàng tiện lợi. Cô mặc một bộ đồ thể thao đơn giản, tay xách túi nhu yếu phẩm. Một vài người đàn ông đi ngang qua đều ngoái nhìn cô, không phải vì bộ đồ cô mặc, mà vì khí chất rạng rỡ, tự do toát ra từ con người cô.
Nhược Hy dừng lại khi thấy chiếc xe quen thuộc chắn đường. Cô không hề ngạc nhiên, chỉ đứng yên đó, nhìn anh bước xuống xe với khí thế áp bức.
"Thẩm Nhược Hy, cô điên rồi sao?" Cận Ngôn gằn giọng, bước tới gần cô. "Sống ở cái nơi rách nát này, bán hết đồ đạc tôi tặng, cô muốn chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ tôi là một người chồng tồi tệ, để tôi bị dư luận phỉ báng?"
Nhược Hy bình thản đặt túi đồ xuống đất. Cô nhìn anh, ánh mắt không còn oán hận, chỉ còn sự thương hại. "Lục Cận Ngôn, anh vẫn luôn tự cao tự đại như vậy. Tôi làm tất cả những điều đó không phải vì anh, mà là vì tôi. Tôi không muốn nợ anh bất cứ thứ gì, kể cả vật chất. Những thứ đó nhắc nhở tôi về một quá khứ ngu ngốc, nên tôi dọn dẹp chúng đi thôi."
"Mười tỷ đó đủ để cô sống sung sướng cả đời, tại sao không dùng?" Anh tiến lên một bước, ép sát cô vào vách tường cũ kỹ.
"Vì nó bẩn." Nhược Hy ngước mắt nhìn anh, giọng nói lạnh lùng. "Mỗi đồng tiền anh cho đều mang theo sự khinh miệt của anh dành cho tình cảm của tôi. Tôi thà đổ mồ hôi kiếm từng đồng tiền lương ở Tinh Hà, còn thấy ấm áp hơn."
Sự dứt khoát của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của Cận Ngôn. Anh nhìn vào đôi mắt trong veo ấy, bỗng thấy mình nhỏ bé và thảm hại dù đang đứng trên đỉnh cao quyền lực.
"Cô thực sự... không cần tôi nữa sao?" Giọng anh đột nhiên run rẩy, một câu hỏi mà chính anh cũng không ngờ mình sẽ thốt ra.
Nhược Hy mỉm cười, một nụ cười nhẹ bẫng như mây khói. "Tôi chưa bao giờ cần anh, Lục Cận Ngôn. Tôi chỉ từng yêu anh thôi. Nhưng bây giờ, tình yêu đó cũng không còn nữa rồi."
Cô xách túi đồ lên, lách qua người anh để đi vào khu nhà trọ, không một lần ngoảnh lại. Lục Cận Ngôn đứng lặng trong bóng tối của khu hành lang, cảm nhận được cái lạnh thấu xương của sự mất mát.
Hóa ra, khi một người phụ nữ không còn cần tiền của bạn, nghĩa là bạn đã thực sự chẳng còn lại gì trong mắt cô ấy.